1,950 views

Chú Giải Gia-cơ: 5:12

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla

Con Dân Chúa Không Nên Thề

Bài Giảng Phần Âm Thanh Luôn Có Nhiều Chi Tiết Hơn Bài Giảng Viết
Kính mời quý con dân Chúa dành thời gian nghe bài giảng này, có nhiều thí dụ và giải thích chi tiết hơn là phần bài viết

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống mp3 bài giảng này:
https://www.opendrive.com/folders?MV8xNDcyNzM1MV8zYkh5NA

Bấm vào nối mạng dưới đây để nghe mp3 các bài giảng Chú Giải Gia-cơ:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/chu-giai-gia-co

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống bài viết pdf:
https://www.opendrive.com/folders?MV8xNDcyNzQ1NF9PYmt6ZQ

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

12 Hỡi các anh em của tôi, trên hết mọi sự chớ có thề. Chớ chỉ trời, chỉ đất, cũng chớ chỉ vật gì khác mà thề; nhưng phải thì nói phải, không thì nói không, để các anh em không bị ngã vào trong sự giả hình. [Ma-thi-ơ 5:33-37; II Cô-rinh-tô 1:17-18].

Gia-cơ 5:12 là một câu Thánh Kinh quan trọng. Có thể chúng ta có cảm tưởng là dường như câu này đứng một mình lẽ loi trong đoạn 5, không liên quan gì đến các câu còn lại. Tuy nhiên, Gia-cơ 5:12-20 là ba lời khuyên quan trọng, Gia-cơ dùng ba lời khuyên này để đúc kết lá thư của ông.

Ba lời khuyên quan trọng đó là:

1. Con dân Chúa không nên thề.

2. Con dân Chúa nên xưng tội cùng nhau và cầu thay cho nhau để được Chúa chữa lành các chứng tật bệnh.

3. Con dân Chúa nên giúp nhau ăn năn tội.

Trong bài này, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về lời khuyên thứ nhất.

12 Hỡi các anh em của tôi, trên hết mọi sự chớ có thề. Chớ chỉ trời, chỉ đất, cũng chớ chỉ vật gì khác mà thề; nhưng phải thì nói phải, không thì nói không, để các anh em không bị ngã vào trong sự giả hình. [Ma-thi-ơ 5:33-37; II Cô-rinh-tô 1:17-18].

Có lẽ phần lớn con dân Chúa người Việt chúng ta ít khi thề nhưng con dân Chúa người I-sơ-ra-ên thì đã quen với sự lấy danh của Chúa để thề, vì Thánh Kinh Cựu Ước cấm dùng danh Chúa để thề dối, nhưng cho phép con dân Chúa thời Cựu Ước khi cần có thể dùng danh Chúa để thề thật:

Các ngươi chớ chỉ danh Ta mà thề dối, vì ngươi làm ô danh của Thiên Chúa mình: Ta là Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.” (Lê-vi Ký 19:12).

Người xưa lấy danh Chúa ra thề để khiến cho người khác tin vào sự thật lòng của mình. Lời thể đầu tiên được ghi lại trong Thánh Kinh là lời thề của Áp-ram:

Áp-ram đáp lại rằng: Tôi giơ tay lên trước mặt Thiên Chúa Tự Hữu Hằng Hữu Chí Cao, Chúa Tể của trời và đất, mà thề rằng: Bất cứ của gì thuộc về vua, dầu đến một sợi chỉ, hay là một sợi dây giày đi nữa, tôi cũng chẳng hề lấy; kẻo vua nói được rằng: Nhờ ta làm cho Áp-ram giàu có, chỉ món gì của những người trẻ đã ăn, và phần của các người cùng đi với tôi, là A-ne, Ếch-côn và Mam-rê; về phần họ, họ hãy lấy phần của họ đi.” (Sáng Thế Ký 14:22-24).

Kế tiếp là sự kiện Vua A-bi-mê-léc yêu cầu Áp-ra-ham chỉ danh Thiên Chúa để thề:

Vậy bây giờ, hãy chỉ danh Thiên Chúa mà thề rằng: Ngươi sẽ chẳng gạt ta, con ta cùng dòng giống ta. Nhưng ngươi sẽ đãi ta và xứ ngươi đang trú ngụ, một lòng tử tế như ta đã đãi ngươi vậy. Áp-ra-ham đáp rằng: Tôi xin thề.” (Sáng Thế Ký 21:23-24).

Trong một sự tranh cạnh giữa hai người mà không đủ chứng cớ, thì lời thề trong danh Chúa đủ để giải quyết sự bất đồng:

Nếu như người nào giao lừa, bò, chiên, hoặc súc vật nào khác cho kẻ lân cận mình giữ và bị chết, gãy một giò hay là bị đuổi đi, không ai thấy, thì hai bên phải lấy danh Đấng Tự Hữu Hằng Hữu mà thề, để cho biết rằng người giữ súc vật có đặt tay trên tài vật của kẻ lân cận mình chăng. Người chủ con vật phải nhận lời thề, và người kia chẳng bồi thường.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 22:10-11).

Trong tương lai, vào cuối Kỳ Đại Nạn, một thiên sứ cũng sẽ chỉ danh Thiên Chúa mà thề:

Bấy giờ, vị thiên sứ mà tôi đã thấy đứng trên biển và trên đất, giơ tay hữu lên trời, chỉ Đấng Hằng Sống Đời Đời, là Đấng đã dựng nên trời cùng muôn vật trên trời, dựng nên đất cùng muôn vật dưới đất, dựng nên biển cùng muôn vật trong biển, mà thề rằng: Không còn có thì giờ nào nữa; nhưng đến ngày mà vị thiên sứ thứ bảy cho nghe tiếng mình và thổi loa, thì sự mầu nhiệm Đức Chúa Trời sẽ nên trọn, như Ngài đã phán với các tôi tớ Ngài, là các đấng tiên tri.” (Khải Huyền 10:5-7).

Chính Thiên Chúa cũng chỉ vào chính mình Ngài mà thề với Áp-ra-ham:

Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán rằng: Vì ngươi đã làm điều đó, không tiếc con ngươi, tức con một ngươi, thì Ta lấy chính mình Ta mà thề rằng: sẽ ban phước cho ngươi, thêm dòng dõi ngươi nhiều như sao trên trời, đông như cát bờ biển, và dòng dõi đó sẽ chiếm được cửa thành quân nghịch. Bởi vì ngươi đã vâng theo lời dặn Ta, nên các dân thế gian đều sẽ nhờ dòng dõi ngươi mà được phước.” (Sáng Thế Ký 22:16-18).

Trong các sự hình phạt, Thiên Chúa cũng chỉ vào chính mình Ngài hoặc sự thánh khiết của Ngài mà thề rằng, Ngài sẽ hình phạt các dân, các thành phạm tội. Sự thề của Thiên Chúa là để loài người biết chắc rằng: Điều Ngài đã phán đó, chắc chắn sẽ hiện thực.

Vì thế, trong thời Cựu Ước sự dùng danh Chúa để thề là điều được chính Thiên Chúa khích lệ và truyền dạy. Tuy nhiên, theo thời gian, dân I-sơ-ra-ên đắm chìm trong sự phạm tội, họ tạo ra các hình thức thề khác để thề dối, như: chỉ trời, chỉ đất, chỉ đền thờ, chỉ bàn thờ… mà thề. Đức Chúa Jesus Christ đã lên án sự giả hình ấy:

Ma-thi-ơ 23:16-22

16 Khốn cho các ngươi, là kẻ mù dẫn đường, các ngươi nói rằng: Nếu người nào chỉ đền thờ mà thề, thì không can chi; nhưng chỉ vàng của đền thờ mà thề, thì phải mắc lời thề ấy.

17 Hỡi kẻ dại và mù: vàng và đền thờ làm cho vàng nên thánh, cái nào trọng hơn?

18 Các ngươi lại nói rằng: Nếu người nào chỉ bàn thờ mà thề, thì không can chi; nhưng chỉ của lễ trên bàn thờ mà thề, thì phải mắc lời thề ấy.

19 Hỡi kẻ mù kia: của lễ và bàn thờ làm cho của lễ nên thánh, cái nào trọng hơn?

20 Vậy thì người nào chỉ bàn thờ mà thề, là chỉ bàn thờ và cả của lễ trên bàn thờ mà thề;

21 người nào chỉ đền thờ mà thề, là chỉ đền thờ và Đấng ngự nơi đền thờ mà thề;

22 còn ai chỉ trời mà thề, là chỉ ngôi của Đức Chúa Trời và Đấng ngự trên ngôi mà thề vậy.

Trong thời Tân Ước, Đức Chúa Jesus đã truyền cho con dân Chúa, là họ không nên thề:

Ma-thi-ơ 5:33-37

33 Các ngươi còn có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ thề dối, nhưng đối với Chúa, phải giữ vẹn lời thề mình. [Lê-vi Ký 19:12; Dân Số Ký 23:23.]

34 Nhưng Ta phán với các ngươi rằng: đừng thề gì hết! Đừng chỉ trời mà thề, vì là ngôi của Đức Chúa Trời;

35 đừng chỉ đất mà thề, vì là bệ chân của Ngài; đừng chỉ thành Giê-ru-sa-lem mà thề, vì là thành của vua lớn.

36 Lại cũng đừng chỉ đầu ngươi mà thề, vì tự ngươi không thể làm cho một sợi tóc nên trắng hay là đen được.

37 Nhưng ngươi phải nói rằng: phải, phải; không, không. Còn điều người ta nói thêm đó, bởi nơi quỷ dữ mà ra.

Lý do chính Đức Chúa Jesus chấm dứt việc thề, là để tránh cho con dân Chúa không phạm tội thề dối, lấy danh Chúa làm ra vô ích, khi hoàn cảnh bất ngờ xảy đến, khiến cho người thề không giữ được lời thề. Lý do khác, có lẽ là: sự thề không cần thiết, khi một người thật lòng sống theo Lời Chúa, chiếu sáng vinh quang của Thiên Chúa như muối của đất, ánh sáng của thế gian, thì lời nói “có” hoặc “không” của người ấy, là đáng tin và đủ để cho người khác tin.

Ngày nay, chúng ta là con dân Chúa, chúng ta được mang danh Chúa (Christian – Cơ-đốc nhân) và thân thể của chúng ta là đền thờ của Thiên Chúa, chúng ta không cần phải thề để cho người khác tin chúng ta. Bởi vì mỗi lời nói của chúng ta đều là nói trong danh Chúa, nói trong sự vinh quang của Thiên Chúa. Chúng ta phải cẩn thận và chân thật trong mọi lời nói của mình, giữ đúng mọi lời hứa của mình.

Tuy nhiên, trong các trường hợp đứng trước pháp luật của loài người, có những lúc luật pháp đòi hỏi chúng ta phải tuyên thệ rằng, chúng ta chỉ nói sự thật, hoặc chúng ta bằng lòng thi hành bổn phận, nhận lãnh trách nhiệm… thì chúng ta có thể thề. Như: Tôi thề rằng những điều tôi nói hoàn toàn là sự thật. Hoặc: tôi thề sẽ làm tròn bổn phận và gánh trách nhiệm của một công dân, một sĩ quan, một dân biểu, một nghị sĩ, một tổng thống, v.v.. Chữ “thề” trong các hoàn cảnh như vậy chỉ có nghĩa là hứa sẽ nói thật hoặc gắng sức làm trọn bổn phận, trách nhiệm, nhưng không nhân danh một ai hay chỉ bất cứ vật gì để làm chứng cho mình.

Có khi người tuyên thệ được yêu cầu đặt tay trên cuốn Thánh Kinh để nói lời tuyên thệ. Con dân Chúa nên tránh việc ấy, vì như vậy có nghĩa là chỉ vào Thánh Kinh để thề.

Đức Chúa Jesus Christ khi đứng trước Tòa Công Luận của người Do-thái, Ngài đã chấp nhận lời yêu cầu của Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm Cai-phe:

Nhưng Đức Chúa Jesus cứ làm thinh. Thầy cả thượng phẩm lại nói với Ngài rằng: Ta khiến ngươi chỉ Đức Chúa Trời Hằng Sống mà thề, hãy nói cho chúng ta, ngươi có phải là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời chăng? Đức Chúa Jesus đáp rằng: Thật như lời; hơn nữa, Ta nói với các ngươi, về sau các ngươi sẽ thấy Con Người ngồi bên hữu Đấng Quyền Năng, và ngự trên mây từ trời mà xuống.” (Ma-thi-ơ 26:23-24).

Đức Thánh Linh, qua Gia-cơ, đã nhắc nhở con dân Chúa không nên chỉ vào bất cứ một vật gì để thề. Lý do là để cho con dân Chúa không bị ngã vào trong sự giả hình:

Hỡi các anh em của tôi, trên hết mọi sự chớ có thề. Chớ chỉ trời, chỉ đất, cũng chớ chỉ vật gì khác mà thề; nhưng phải thì nói phải, không thì nói không, để các anh em không bị ngã vào trong sự giả hình.” (Gia-cơ 5:12).

Động từ “ngã” được dùng trong câu này hàm ý, mặc dầu con dân Chúa không cố ý giả hình, nhưng nếu không cẩn thận, vẫn bị ngã vào trong sự giả hình. Nói cách khác là bị phạm tội ngoài ý muốn.

Từ ngữ giả hình theo nghĩa đen là đeo mặt nạ để đóng vai trong một vỡ kịch, theo nghĩa bóng là thể hiện một tư cách không đúng với bản tính thật của mình. Chúng ta là con dân Chúa, mang danh Chúa, là đền thờ của Chúa, là thân thể của Chúa mà lại chỉ vật này vật kia để thề là chúng ta đã thể hiện một tư cách không đúng với bản tính thật của con dân Chúa thời Tân Ước. Con dân Chúa thời Tân Ước đã được dựng nên mới giống như Thiên Chúa sao lại còn phải chỉ vào những vật kém vinh quang hơn mình mà thề?

Nguyện Đức Thánh Linh ban cho chúng ta sự khôn ngoan thông sáng để nhận thức địa vị cao trọng của mình trong Chúa, và biết sống sao cho xứng đáng với ân điển mà Chúa đã ban cho chúng ta. A-men!

Huỳnh Christian Timothy
Huỳnh Christian Priscilla
27/06/2015

 

Share This:

Comments are closed.

1,950 views