4,738 views

Điều Răn, Luật Pháp, Giao Ước, Ân Điển

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống và in ra bài viết này:
https://od.lk/s/MV8zOTExNjM2OF8/DieuRanLuatPhapGiaoUocAnDien.pdf

Phần âm thanh có nhiều chi tiết hơn phần bài viết

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Tải mp3 bài giảng này tại đây: https://od.lk/d/MV8xMTUxNzU3MjVf/10300_DieuRanLuatPhapGiaoUocAnDien.mp3

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Tải mp3 bài giảng này tại đây: https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/10300-dieuranluatphapgiaouocandien?in=huynh-christian-timothy/sets/103_giaouocdieuranluatphap

Huỳnh Christian Timothy

Thánh Kinh bày tỏ cho chúng ta biết: Điều răn, luật pháp, giao ước, và ân điển của Thiên Chúa do các tiên tri và các sứ đồ của Thiên Chúa giải bày trong Thánh Kinh, là nền tảng cho sự sống của chúng ta:

“Vì ấy là nhờ Ngài mà chúng ta cả hai đều được phép đến gần Đức Chúa Cha, cùng trong một thần trí. Dường ấy anh em chẳng phải là người ngoại, cũng chẳng phải là kẻ ở trọ nữa, nhưng là người chung vương quốc với các thánh đồ, và là người nhà của Đức Chúa Trời; đã được dựng nên trên nền của các sứ đồ cùng các đấng tiên tri, chính Đức Chúa Jesus Christ là đá góc nhà. Trong Ngài, cả cấu trúc cùng nhau phát triển thành một đền thờ thánh trong Chúa. Trong Ngài, anh em được xây dựng thành chỗ ở của Đức Chúa Trời, trong tâm thần.” (Ê-phê-sô 2:18-22).

Điều răn của Thiên Chúa là ý muốn của Ngài đối với chúng ta. Điều răn bao gồm tất cả những gì Thiên Chúa muốn chúng ta tin và làm theo, để chúng ta trở nên trọn vẹn như Ngài (Ma-thi-ơ 5:48) và được vui hưởng trọn vẹn tình yêu của Ngài (Rô-ma 8:31-39). Có nhiều điều răn khác nhau, nhưng tất cả được tóm gọn trong Mười Điều Răn chính, như được chép trong Xuất Ê-díp-tô Ký 20:1-17. Nghĩa là, tất cả các điều răn của Thiên Chúa đều ra từ Mười Điều Răn chính đó.

Luật pháp bao gồm các luật lệ ra từ Mười Điều Răn và các biện pháp mà Thiên Chúa sẽ hình phạt chúng ta, khi chúng ta vi phạm các luật lệ của Ngài. Trong Mười Điều Răn không có ghi hình phạt dành cho người vi phạm nhưng luật pháp thì luôn luôn ghi rõ hình phạt dành cho từng sự vi phạm những luật lệ của Thiên Chúa. Danh từ luật pháp cũng có khi được dùng để gọi Mười Điều Răn; bởi vì, Mười Điều Răn là các luật lệ cao nhất của Thiên Chúa dành cho loài người.

Luật pháp và các điều răn của Thiên Chúa là thánh, công bình, và tốt lành (Rô-ma 7:12), còn lại cho đến đời đời (Thi Thiên 119:152). Mỗi con dân Thiên Chúa có nhiệm vụ làm cho vững bền luật pháp của Thiên Chúa bằng cách tôn kính và làm theo:

“Vậy, chúng ta nhân đức tin mà bỏ luật pháp hay sao? Chẳng hề như vậy! Trái lại, chúng ta làm vững bền luật pháp” (Rô-ma 3:31).

Các hình thức, nghi lễ bên ngoài không quan trọng; sự quan trọng là tấm lòng vâng giữ các điều răn của Thiên Chúa:

“Chịu cắt bì chẳng hề gì, không chịu cắt bì cũng chẳng hề gì; sự quan hệ là giữ các điều răn của Thiên Chúa” (I Cô-rinh-tô 7:19).

Người thật lòng yêu kính Thiên Chúa là người vâng giữ các điều răn của Ngài:

“Chúng ta biết mình yêu con cái Đức Chúa Trời, khi chúng ta yêu Đức Chúa Trời và giữ vẹn các điều răn Ngài. Vì nầy là sự yêu Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng giữ các điều răn của Ngài. Các điều răn của Ngài chẳng phải là nặng nề” (I Giăng 5:2-3).

Ngay cả sau khi Hội Thánh được cất ra khỏi thế gian, những người tin Chúa trong thời đại nạn cũng là những người vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ:

“Con rồng nổi giận với người đàn bà và đi gây chiến với những kẻ còn lại thuộc dòng dõi người, là những kẻ vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và có lời chứng của Đức Chúa Jesus Christ. Nó đứng trên bãi cát biển” (Khải Huyền 12:17).

“Đây là sự nhẫn nại của các thánh đồ, là những người vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và đức tin trong Đức Chúa Jesus” (Khải Huyền 14:12).

Trong Kỳ Tận Thế, Rương Giao Ước với hai bảng đá ghi chép Mười Điều Răn của Thiên Chúa sẽ hiện ra để Thiên Chúa dùng làm nền tảng phán xét thế gian. Tất cả những ai làm nghịch lại các điều răn do chính Thiên Chúa dùng ngón tay của Ngài viết trên hai bảng đá ấy, sẽ bị phán xét theo luật pháp của Thiên Chúa:

“Rồi, đền thờ của Đức Chúa Trời mở ra ở trên trời. Rương Giao Ước trong đền thờ của Ngài được thấy. Có những chớp nhoáng, những âm thanh và những sấm vang, cùng động đất và mưa đá lớn” (Khải Huyền 11:19).

Hầu hết các giáo hội mang danh Chúa ngày nay đều có giáo lý dạy rằng, con dân Chúa thời Hội Thánh không cần vâng giữ Mười Điều Răn của Thiên Chúa hoặc chỉ cần giữ chín điều, không cần giữ điều thứ tư là điều răn về sự giữ ngày Sa-bát. Giáo lý đó là tà giáo. Không một chỗ nào trong Thánh Kinh dạy như vậy. Tất cả những con dân Chúa nào không giữ ngày Sa-bát đều là những người đang vi phạm luật pháp của Thiên Chúa. Mà hễ phạm một điều răn thì cũng sẽ bị kể như là đã phạm tất cả các điều răn:

“Vì người nào giữ trọn luật pháp, mà phạm một điều răn, thì cũng đáng tội như đã phạm hết thảy” (Gia-cơ 2:10).

Trong thời Tân Ước, tức thời đại của Hội Thánh, chỉ cần tây vị người khác là lập tức bị luật pháp của Thiên Chúa định tội. Như vậy, ai dám dạy rằng luật pháp của Thiên Chúa không còn có hiệu lực đối với con dân Chúa trong thời đại Hội Thánh?

“Hỡi anh em, anh em đã tin đến Đức Chúa Jesus Christ, là Chúa vinh quang chúng ta, thì chớ có tây vị người nào. Nhưng nếu anh em tây vị người ta, thì phạm tội, luật pháp bèn định tội anh em như kẻ phạm phép” (Gia-cơ 2:1, 9).

Giao ước là lời hứa ban phước của Thiên Chúa dành cho những ai vâng giữ điều răn và luật pháp của Ngài. Thiên Chúa có nhiều giao ước với loài người nhưng hai giao ước chính được gọi là Cựu Ước và Tân Ước. Cựu là cũ; tân là mới, ước là lời hứa. Cựu Ước là lời hứa của Thiên Chúa sẽ ban phước cho những ai vâng giữ các điều răn và luật pháp của Ngài, sẽ hình phạt những ai vi phạm chúng. Tân Ước cũng giống như Cựu Ước nhưng được thêm vào các điều khoản: Con Một của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Jesus Christ chịu chết thay cho toàn thể nhân loại. Ai thật lòng ăn năn tội, tức là chịu ngưng vi phạm các điều răn của Đức Chúa Trời, và tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, thì được ban cho quyền làm con của Đức Chúa Trời. Ai trung tín trong địa vị con của Đức Chúa Trời thì sẽ được hưởng sự sống đời đời trong vương quốc của Đức Chúa Trời. Ai không ăn năn tội, không tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, hoặc không trung tín trong địa vị con của Đức Chúa Trời thì sẽ bị hư mất đời đời.

Ân điển của Thiên Chúa là tất cả những gì Thiên Chúa ban cho loài người, trong đó, ân điển cứu rỗi là lớn hơn hết! Không có ân điển cứu rỗi thì mỗi một người được sinh ra trong thế gian đều phải bị hư mất đời đời. Vì mọi người đều đã phạm tội. Và, công giá của tội lỗi là sự chết!

Ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa cung cấp cho chúng ta một phương cách công chính để thoát khỏi hậu quả và án phạt Thiên Chúa dành cho tội lỗi, để chúng ta được dựng nên mới và được ban cho năng lực của chính Thiên Chúa, tức là Thánh Linh của Ngài, để chúng ta có thể sống theo luật pháp của Ngài.

Khi chúng ta tin nhận ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa thì Ngài tha tội cho chúng ta, làm cho chúng ta được sạch tội, và tái tạo chúng ta thành một người mới, ban cho chúng ta Thánh Linh của Ngài để chúng ta có thể sống thánh khiết theo ý muốn của Ngài và trở nên trọn vẹn như chính Ngài. Đức Thánh Linh ghi chép luật pháp của Ngài vào trong lương tâm của chúng ta để chúng ta tự nhiên và sẵn lòng làm theo luật pháp của Ngài:

“Ta sẽ đặt luật pháp Ta bên trong chúng nó và chép vào lòng. Ta sẽ làm Thiên Chúa chúng nó, chúng nó sẽ làm dân Ta” (Giê-rê-mi 31:33).

“Đức Thánh Linh cũng làm chứng cho chúng ta như vậy; vì đã phán rằng: Chúa phán: Nầy là giao ước Ta lập với chúng nó. Sau những ngày đó, Ta sẽ để luật pháp Ta vào lòng chúng nó và ghi tạc nơi trí khôn” (Hê-bơ-rơ 10:15-16).

Ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa ban cho chúng ta không phải để chúng ta được cứu ra khỏi hình phạt của tội lỗi rồi tha hồ tiếp tục vi phạm luật pháp của Thiên Chúa. Chúng ta được cứu ra khỏi hình phạt của tội lỗi nhờ tin vào ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa. Nhưng sau khi được cứu mà chúng ta vẫn tiếp tục sống trong tội thì chúng ta sẽ bị hư mất trở lại, và không còn cơ hội được cứu. Chúng ta sẽ bị hư mất đời đời, và hình phạt dành cho chúng ta sẽ nặng nề hơn hình phạt dành cho những kẻ chưa bao giờ tin nhận ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa:

“Vì chưng những kẻ đã được soi sáng một lần, đã nếm sự ban cho từ trên trời, dự phần về Thánh Linh, Lời lành của Thiên Chúa, và năng lực của đời sau, nếu lại vấp ngã, thì không thể khiến họ lại ăn năn nữa, vì họ đóng đinh Con Đức Chúa Trời trên thập tự giá cho mình một lần nữa, làm cho Ngài sỉ nhục tỏ tường” (Hê-bơ-rơ 6:4-6).

“Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi. Ai đã phạm luật pháp Môi-se, nếu có hai ba người làm chứng, thì chết đi không thương xót, huống chi kẻ giày đạp Con Đức Chúa Trời, coi máu của giao ước, tức là máu mà mình nhờ nên thánh, là ô uế, lại khinh lờn Đấng Thần Linh của ân điển, thì anh em há chẳng tưởng rằng người ấy đáng bị hình rất nghiêm đoán phạt hay sao” (Hê-bơ-rơ 10:26-29)?

“Vả, chúng nó bởi sự nhận biết Chúa và Đấng Giải Cứu chúng ta là Đức Chúa Jesus Christ, mà đã thoát khỏi sự ô uế của thế gian, rồi lại mắc phải và suy phục những sự đó, thì số phận sau cùng của chúng nó trở xấu hơn lúc đầu. Chúng nó đã biết đường công bình, rồi lại lui đi về lời răn thánh đã truyền cho mình, thế thì thà rằng không biết là hơn. Đã xảy đến cho chúng nó như lời tục ngữ rằng: Chó liếm lại đồ nó đã mửa, heo đã rửa sạch rồi, lại lăn lóc trong vũng bùn” (II Phi-e-rơ 2:20-22).

Là những người đã được cứu ra khỏi hình phạt của tội lỗi, được cứu ra khỏi sự hư mất đời đời bởi tin nhận ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa, chúng ta hãy sốt sắng cậy Thánh Linh của Thiên Chúa, làm theo luật pháp mà Đức Thánh Linh đã ghi chép trong lòng của chúng ta, sau khi Ngài tái sinh chúng ta. Chúng ta không thể nào cậy vào việc làm theo luật pháp để được cứu, vì chúng ta vẫn sẽ có lúc thiếu sót và sai phạm. Vì thế chúng ta phải cậy vào ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa. Nhưng chúng ta không thể nào cậy vào ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa để tiếp tục vui thú sống trong tội lỗi, không vâng theo luật pháp của Thiên Chúa.

Tóm lại, người thật lòng tin nhận ân điển cứu rỗi của Thiên Chúa là người được cứu và người đã thật sự được cứu thì không thể cứ tiếp tục không vâng theo luật pháp của Thiên Chúa. Hành động tìm hiểu và hết lòng sống theo luật pháp của Thiên Chúa, tức tìm hiểu và sống theo Thánh Kinh, chứng minh rằng, người sống như vậy là một người đã thật sự được cứu. Trái lại, người nào xưng rằng mình đã tin nhận Chúa và đã được cứu, nhưng vẫn ưa thích tội lỗi và tiếp tục sống trong tội, thì người ấy là kẻ nói dối:

“Nầy tại sao chúng ta biết mình đã biết Ngài, ấy là tại chúng ta giữ các điều răn của Ngài. Kẻ nào nói: Ta biết Ngài, mà không giữ các điều răn Ngài, là người nói dối, lẽ thật quyết không ở trong người. Nhưng ai giữ lời phán Ngài, thì lòng yêu Đức Chúa Trời thật là trọn vẹn trong người ấy. Bởi đó, chúng ta biết mình ở trong Ngài. Ai nói mình ở trong Ngài, thì cũng phải làm theo như chính Ngài đã làm” (I Giăng 2:3-6).

Nguyện Đức Thánh Linh giúp cho chúng con hiểu rõ về điều răn, luật pháp, giao ước, và ân điển của Thiên Chúa. A-men!

Huỳnh Christian Timothy
14/04/2013


Copyright Notice: All Rights Reserved © 2013 Vietnamese Christian Mission Ministry.
Thông Báo Tác Quyền: Mọi tác quyền thuộc về Vietnamese Christian Mission Ministry. Mọi người có thể sao chép, phổ biến dưới mọi hình thức nhưng xin giữ đúng nguyên văn, kể cả thông báo về tác quyền này.

Share This:

Comments are closed.

4,738 views