3,659 views

Lễ Bánh Không Men, Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa, Lễ Ngũ Tuần

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống mp3 bài giảng này
https://www.opendrive.com/folders?MV85MTcxMzAxX0l5dzVF

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống bài viết pdf:
https://www.opendrive.com/folders?MV85MDE4MTc4X0NuMXN5

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Phần âm thanh của bài giảng này được xếp trong CD_Bồi Linh 2014
http://timhieuthanhkinh.net/?page_id=343

Huỳnh Christian Timothy

Lễ Bánh Không Men

Lễ Bánh Không Men được ban hành cùng một lúc với Lễ Vượt Qua, như đã được ghi chép trong Xuất Ê-díp-tô Ký 12:15-20:

15 Trong bảy ngày phải ăn bánh không men: ngày thứ nhất, các ngươi hãy dẹp men khỏi nhà; vì bất cứ ai ăn bánh có men từ ngày thứ nhất cho đến ngày thứ bảy, thì sẽ bị truất ra khỏi I-sơ-ra-ên.

16 Ngày thứ nhất, sẽ có một sự nhóm hiệp thánh; sang ngày thứ bảy các ngươi cũng sẽ có một sự nhóm hiệp thánh nữa. Trong mấy ngày đó chẳng nên làm công việc gì, chỉ lo sắm đồ ăn cho mỗi người cần ăn mà thôi.

17 Vậy, các ngươi hãy giữ lễ bánh không men, vì chính ngày đó ta rút quân đội các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô; cho nên, trải các đời phải giữ ngày đó như một lễ lập ra đời đời.

18 Ngày mười bốn tháng giêng, lúc chiều tối, các ngươi sẽ ăn bánh không men cho đến chiều tối ngày hai mươi mốt tháng đó.

19 Trong bảy ngày không nên còn thấy men tại nhà các ngươi; vì bất luận người ngoại bang hay là người bản xứ, bất cứ ai ăn bánh có men sẽ bị truất khỏi hội chúng I-sơ-ra-ên.

20 Chớ nên ăn bánh có men; khắp nơi các ngươi ở đều phải ăn bánh không men.

Ngày thứ nhất và ngày thứ bảy của Lễ Bánh Không Men đều là ngày Sa-bát, nghĩa là, ngày nghỉ làm việc. Có khi, hai ngày này rơi vào ngày Thứ Bảy Sa-bát cuối tuần.

Chúng ta đã biết ý nghĩa của Lễ Vượt Qua là hình bóng của sự kiện Đức Chúa Jesus Christ sẽ chịu đổ huyết để làm của lễ chuộc tội cho nhân loại. Con sinh của Lễ Vượt Qua bị quay chín trọn cả đầu, giò, và bộ lòng là hình bóng của sự hình phạt tội lỗi được thi hành cách trọn vẹn trên Đức Chúa Jesus Christ. Bánh không men trong bữa ăn Lễ Vượt Qua là hình bóng của tấm lòng ăn năn, từ bỏ tội của người tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ. Rau đắng trong bữa ăn Lễ Vượt Qua là tấm lòng sẵn sàng chịu khổ để sống đời sống thánh khiết trong Chúa của người được cứu rỗi. Thái độ vội vàng trong khi ăn là sự sốt sắng và dứt khoác cần có của những ai muốn được cứu rỗi ra khỏi quyền lực của tội lỗi, ra khỏi sự hình phạt tội lỗi. Thịt con sinh Lễ Vượt Qua có đủ cho mỗi người nhưng nếu ăn không hết thì phải thiêu hết, làm hình bóng cho sự Tin Lành cứu rỗi sẽ ban cho tất cả những ai có lòng tin nhưng sẽ có lúc sự ban cho ấy chấm dứt.

Tiếp liền theo Lễ Vượt Qua là bảy ngày Lễ Bánh Không Men làm hình bóng cho sự người được cứu sẽ sống trọn vẹn một đời sống mới thánh khiết, không còn bị nô lệ cho tội lỗi. Con số bảy là con số trọn vẹn về thuộc linh. Bảy ngày tiêu biểu cho trọn cuộc đời. Con dân Chúa phải có đời sống như là bánh không men, nghĩa là không sống trong tội, mà Thánh Kinh gọi là nếp sống gian ác, độc dữ:

“Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, để cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Christ là con sinh lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi. Vậy thì, chúng ta hãy giữ lễ, chớ dùng men cũ, chớ dùng men gian ác, độc dữ, nhưng dùng bánh không men của sự thật thà và của lẽ thật” (I Cô-rinh-tô 5:7-8).

Mà cũng có nghĩa là không để cho đời sống mình bị tiêm nhiễm các thứ giáo lý không đúng Thánh Kinh của các giáo sư giả, tiên tri giả:

“Đức Chúa Jesus phán với môn đồ rằng: Hãy giữ mình cẩn thận về men của người Pha-ri-si và Sa-đu-sê” (Ma-thi-ơ 16:6).

“Khi ấy, dân chúng nhóm lại kể hàng ngàn người, đến nỗi giày đạp nhau, Đức Chúa Jesus mới trước hết phán với môn đồ rằng: Hãy giữ mình về men của người Pha-ri-si, là sự giả hình” (Lu-ca 12:1).

Người Pha-ri-si nổi tiếng về sự giả hình, như Đức Chúa Jesus Christ đã tố cáo trong Ma-thi-ơ 23. Còn người Sa-đu-sê thì không tin về sự sống lại (Ma-thi-ơ 22:23; Mác 12:18; Lu-ca 20:27; Công Vụ Các Sứ Đồ 23:8). Giáo lý giả hình và giáo lý không tin về sự sống lại đều nghịch lại Thánh Kinh, đều là tội lỗi. Ngày nay, nhiều con dân Chúa phạm vào sự giả hình và phạm vào sự tin vào các giáo lý không có trong Thánh Kinh của những Pha-ra-si và Sa-đu-sê thời đại trong các tổ chức tôn giáo mang danh Chúa, gọi chung là Cơ-đốc Giáo. Điển hình cho các giáo lý không có trong Thánh Kinh là:

  • Giáo lý được cứu một lần được cứu vĩnh viễn: Dạy rằng hễ ai mở miệng ra xưng nhận mình ăn năn tội và tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, thì người ấy được cứu và không bao giờ bị hư mất. Nếu sau đó, người ấy trở lại sống trong tội, thì chỉ bị phạt, bị mất phần thưởng chứ không bị mất sự cứu rỗi.
  • Giáo lý nói tiếng lạ và đặt tay té ngã: Dạy rằng con dân Chúa phải cầu xin được báp-tem bằng Thánh Linh; dạy rằng dấu hiệu được báp-tem bằng Thánh Linh, được đầy dẫy Thánh Linh là hiện tượng té ngã xuống đất và nói tiếng lạ, tức là có thể phát ra những âm thanh lấp bấp vô nghĩa. Các nhà ngôn ngữ học đã xác định, âm thanh do những người nói tiếng lạ phát ra không phải là bất cứ một thứ ngôn ngữ nào, mà chỉ là những âm thanh vô nghĩa. Điều này hoàn toàn khác với sự kiện báp-tem bằng Thánh Linh trong ngày Lễ Ngũ Tuần, khi Hội Thánh được thành lập. Khi đó, các môn đồ của Chúa được ơn nói các thứ ngoại ngữ mà Công Vụ Các Sứ Đồ đã liệt kê ra từng ngôn ngữ.
  • Giáo lý Tin Lành thịnh vượng: Dạy rằng con dân Chúa không thể nghèo, không thể bị tật bệnh; dạy rằng nghèo là bị rủa sả và tật bệnh là hậu quả của tội lỗi; dạy rằng con dân Chúa bị bệnh không được chữa lành là vì thiếu đức tin.
  • Giáo lý chiều kích thứ tư và nói lời tích cực: Dạy rằng thế giới thuộc linh là chiều thứ tư, cao hơn ba chiều không gian của thế giới vật lý, và điều khiển mọi sự trong thế giới vật lý. Khi con dân Chúa tập trung vào khải tượng, chiêm bao, và sự tưởng tượng thì sẽ thay đổi được thế giới vật chất. Khi con dân Chúa cầu xin bất cứ điều gì mà tuyên bố thành lời điều ấy phải thuộc về mình, và nhìn thấy được điều ấy trong tâm trí mình, trong khải tượng, thì họ sẽ nhận được điều ấy. Giáo lý này do David Yonggi Cho khởi xướng. Tháng 2 năm 2014 David Yonggi Cho và con trai đã bị toà án Nam Hàn kết tội biển thủ 12 triệu Mỹ kim công quỹ của nhà thờ do ông quản nhiệm và tội trốn thuế.
  • Giáo lý cầu nguyện với bà Ma-ri, với các thánh, và giáo lý đúc tượng, dựng tượng, quỳ lạy, cầu nguyện trước các hình tượng, dâng hoa, dâng hương cho các hình tượng.

Ngày thứ nhất của Lễ Bánh Không Men là ngày Sa-bát, làm hình bóng cho sự được yên nghỉ khỏi gánh nặng và khỏi sự nô lệ tội lỗi, dành cho những ai tin nhận sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ.

Ngày thứ bảy của Lễ Bánh Không Men là ngày Sa-bát, làm hình bóng cho sự yên nghỉ đời đời của tất cả những con dân Chúa trung tín cho đến chết. Có nghĩa là trọn đời sống thánh khiết như bánh không men, không quay về sống trong tội.

Chúng ta cần phân biệt ngày thứ nhất ăn bánh không men với ngày thứ nhất của Lễ Bánh Không Men. Ngày thứ nhất ăn bánh không men là ngày 14 tháng Nissan, là ngày Lễ Vượt Qua, là ngày con sinh của Lễ Vượt Qua bị giết và được ăn vào buổi chiều tối (sau khi mặt trời lặn của ngày 13), còn gọi là ngày sắm sửa cho ngày Sa-bát của Lễ Bánh Không Men, vì trong ngày 14, người I-sơ-ra-ên lo dọn dẹp các chất men ra khỏi nhà. Hai câu Thánh Kinh dưới đây nói đến ngày thứ nhất ăn bánh không men:

“Trong ngày thứ nhất ăn bánh không men, môn đồ đến gần Đức Chúa Jesus mà thưa rằng: Thầy muốn chúng tôi dọn cho thầy ăn Lễ Vượt Qua tại đâu” (Ma-thi-ơ 26:17)?

“Ngày thứ nhất ăn bánh không men, là ngày giết chiên con làm lễ Vượt Qua, các môn đồ thưa cùng Đức Chúa Jesus rằng: Thầy muốn chúng tôi đi dọn cho thầy ăn lễ Vượt Qua tại đâu” (Mác 14:12)?

Ngày thứ nhất của Lễ Bánh Không Men là ngày 15 tháng Nissan, là một ngày Sa-bát:

“Đến ngày mười bốn tháng giêng, vào buổi chiều tối, ấy là Lễ Vượt Qua của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; qua ngày mười lăm tháng này, ấy là Lễ Bánh Không Men để kính trọng Đấng Tự Hữu Hằng Hữu; các ngươi sẽ ăn bánh không pha men trong bảy ngày” (Lê-vi Ký 23:5-6).

“Ngày mười bốn tháng giêng, phải giữ Lễ Vượt Qua cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Qua ngày mười lăm sẽ là ngày lễ; phải ăn bánh không men trong bảy ngày” (Dân Số Ký 28:16-17).

Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa

Tiếp liền theo ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men là ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa. Thiên Chúa đã truyền lệnh về Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa trong Lê-vi Ký 23:10-11, như sau:

“Hãy truyền cho dân I-sơ-ra-ên rằng: Khi nào các ngươi đã vào xứ mà Ta sẽ ban cho, và đã gặt mùa màng rồi, thì hãy đem đến cho thầy tế lễ một bó lúa đầu mùa của các ngươi. Qua ngày sau Sa-bát, thầy tế lễ sẽ dâng bó lúa đưa qua đưa lại trước mặt Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, để cho bó lúa đó được nhận.”

Chúng ta cần chú ý đến các chi tiết sau đây:

1. Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa mặc dầu được định vào ngày sau ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men, nhưng lại không được thiết lập cùng lúc với các kỳ lễ khác, mà chỉ được thiết lập sau khi dân I-sơ-ra-ên đã vào được đất hứa.

2. Từ ngữ ngày Sa-bát trong mệnh đề: “Qua ngày sau Sa-bát” phải được hiểu là ngày sau ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men, 15 tháng Nissan. Như vậy, ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa phải là ngày 16 tháng Nissan.

Một số nhà giải kinh cho rằng, phải là ngày Sa-bát thứ nhì của Lễ Bánh Không Men, 17 tháng Nissan, và như vậy, ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa là ngày 18 tháng Nissan.

Nhiều nhà giải kinh cho rằng đó là ngày Sa-bát cuối tuần, và như vậy, ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa luôn luôn là ngày Thứ Nhất trong tuần lễ, tức Chủ Nhật.

Tuy nhiên, các tác phẩm cổ điển của người Do-thái ghi lại nghi thức của Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa cho biết, bó lúa đầu mùa được cắt vào lúc chiều tối, sau khi mặt trời lặn của ngày 15 để mở đầu cho ngày 16. Đêm ấy, họ dùng một phần để xay thành bột làm bánh, và đến sáng thì bánh làm bằng bột nhồi với dầu, cùng với bó lúa đầu mùa được trao cho các thầy tế lễ để dâng lên Thiên Chúa.

3. Việc xác định ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa theo sau ngày Sa-bát nào rất là quan trọng, vì nó liên quan đến việc tính ngày để định ngày Lễ Ngũ Tuần:

“Kể từ ngày sau Sa-bát, là ngày đem bó lúa dâng đưa qua đưa lại, các ngươi sẽ tính bảy tuần lễ trọn: các ngươi tính năm mươi ngày cho đến ngày sau của tuần thứ bảy, thì phải dâng một của lễ chay mới cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu” (Lê-vi Ký 23:15-16).

Phần lớn các giáo hội cho rằng ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa theo sau ngày Sa-bát cuối tuần, cho nên, họ luôn tổ chức ngày Lễ Ngũ Tuần vào ngày Thứ Nhất trong tuần, tức Chủ Nhật, khác với sự giữ Lễ Ngũ Tuần của người Do-thái. Điều này tương tự như việc phần lớn các giáo hội tổ chức Lễ Thương Khó vào ngày Thứ Sáu đầu tiên sau tiết xuân phân, thay vì là ngày Lễ Vượt Qua của người Do-thái, là ngày Chúa chịu chết.

Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa làm hình bóng cho sự sống lại của con dân Chúa trong Hội Thánh. Thánh Kinh gọi Đức Chúa Jesus Christ là “trái đầu mùa của sự sống lại:”

“Nhưng bây giờ, Đấng Christ đã từ kẻ chết sống lại, Ngài là trái đầu mùa của những kẻ ngủ” (I Cô-rinh-tô 15:20).

“Nhưng mỗi người theo thứ tự riêng của mình: Đấng Christ là trái đầu mùa; rồi tới ngày Đấng Christ đến, những kẻ thuộc về Ngài sẽ sống lại” (I Cô-rinh-tô 15:23).

Nhưng có thể nói, bó lúa đầu mùa được dâng lên Thiên Chúa không tiêu biểu cho sự sống lại của chính Đấng Christ, mà là tiêu biểu cho kết quả của sự sống lại của Ngài. Tức là, nhờ Ngài sống lại mà những ai thuộc về Ngài cũng được sống lại. Nói cách khác, bó lúa đầu mùa là hình ảnh những người thuộc Hội Thánh của Chúa được tái sinh phần thuộc linh và được phục sinh phần thể xác. Trong một số bài giảng trước đây, tôi có giải thích Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa tiêu biểu cho sự sống lại của chính Đức Chúa Jesus Christ và những ai thuộc về Ngài. Nhưng đến nay, khi có dịp suy ngẫm nhiều về lễ này, thì tôi nhận thấy, hình ảnh bó lúa đầu mùa chỉ tiêu biểu cho sự tái sinh và phục sinh của Hội Thánh, thì hợp lý hơn. Giăng 12:24 ghi lại lời phán của Đức Chúa Jesus Christ, như sau:

“Thật vậy, thật vậy, Ta nói với các ngươi: Nếu hạt giống lúa mì không rơi xuống đất và chết, thì cứ ở một mình như vậy; nhưng nếu nó chết đi, thì kết quả được nhiều.”

Chúa là hạt lúa giống, Hội Thánh là bó lúa ra từ hạt lúa giống đã chết. Những người được tái sinh phần thuộc linh sẽ được Đức Chúa Jesus Christ, thầy tế lễ thượng phẩm đời đời, dâng lên Đức Chúa Trời, sau khi họ tin nhận sự chết chuộc tội của Ngài và được yên nghỉ khỏi gánh nặng cùng sự nô lệ của tội lỗi (ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men). Một ngày kia, chính Đức Chúa Jesus Christ cũng sẽ dâng Hội Thánh được phục sinh phần thuộc thể lên Đức Chúa Trời, sau khi Ngài đem họ ra khỏi thế gian này, vào trong thiên đàng.

Trong Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa còn có bột tinh sạch được nhồi với dầu, tiêu biểu cho đời sống thánh khiết và đầy dẫy Thánh Linh của những người đã được tái sinh trong Đức Chúa Jesus Christ.

Lễ Ngũ Tuần

Kể từ ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa, ngày thứ 50 sẽ là một ngày lễ gọi là Lễ Mùa Gặt (Xuất Ê-díp-tô Ký 23:16 – Bản Dịch Truyền Thống dịch là “lễ mùa màng”) [1], Lễ Các Tuần Lễ (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:22; Phục Truyền Luật Lệ Ký 16:10), mà trong Tân Ước gọi là Lễ Ngũ Tuần (Công Vụ Các Sứ Đồ 2:1; 20:16; I Cô-rinh-tô 16:8).

Danh từ “Ngũ Tuần” được dịch từ chữ “πεντηκοστή” trong tiếng Hy-lạp, G4005, chuyển ngữ quốc tế là “pentēkostē,” phiên âm quốc tế là “pen-tā-ko-stā’,” phiên âm tiếng Việt là “bên-tê-cô-tê,” chuyển ngữ và phiên âm sang tiếng Anh là “pentecost.” Từ ngữ này có nghĩa là: “thứ năm mươi.” Trong tiếng Hán Việt, chữ “ngũ” có nghĩa là “năm” và chữ “tuần” có nghĩa là mười ngày.” Ngũ tuần là năm mươi ngày. Ngày Lễ Ngũ Tuần được định là một ngày Sa-bát và luôn rơi vào ngày 6 tháng 3 (tháng Sivan) theo Lịch Thánh Kinh [2]. Cách định ngày Lễ Ngũ Tuần được ghi lại trong Lê-vi Ký 23:15-21:

“Kể từ ngày sau Sa-bát, là ngày đem bó lúa dâng đưa qua đưa lại, các ngươi sẽ tính bảy tuần lễ trọn: các ngươi tính năm mươi ngày cho đến ngày sau của tuần thứ bảy, thì phải dâng một của lễ chay mới cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu.”

Theo khẩu truyền của người I-sơ-ra-ên thì ngày Lễ Ngũ Tuần đầu tiên, chính là ngày Thiên Chúa từ trên núi Si-na-i phán truyền Mười Điều Răn cho toàn thể dân sự. Dựa trên Xuất Ê-díp-tô Ký 19, chúng ta có thể phân tích như sau:

  • Ngày 1 tháng 3 dân I-sơ-ra-ên đến chân núi Si-na-i và đóng trại tại đó (câu 1).
  • Ngày 2 tháng 3 Môi-se lên núi ra mắt Thiên Chúa (câu 3).
  • Ngày 3 tháng 3 Môi-se nhóm họp các trưởng lão, thuật lại cho họ những điều Thiên Chúa đã phán với ông (câu 7).
  • Ngày 4 tháng 3 Thiên Chúa phán dạy Môi-se hãy truyền cho dân chúng giữ mình thánh sạch trong ngày 4, 5, và 6 (hôm nay, ngày mai, và ngày thứ ba) vì ngày 6 Thiên Chúa sẽ giáng lâm (câu 10-11).

Vì tháng Giêng (Nissan) lúc nào cũng có 30 ngày, tháng hai (Iyyar) lúc nào cũng có 29 ngày, và tháng ba (Sivan) lúc nào cũng có 30 ngày, mà ngày Lễ Ngũ Tuần luôn luôn rơi vào ngày 6 tháng 3, là ngày thứ 50 kể từ ngày 16 tháng 1 là ngày Dâng Bó Lúa Đầu Mùa.


Tuần 1
16 Nissan1 17 Nissan2 18 Nissan3 19 Nissan4 20 Nissan5 21 Nissan6 22 Nissan7

Tuần 2
23 Nissan8 24 Nissan9 25 Nissan10 26 Nissan11 27 Nissan12 28 Nissan13 29 Nissan14

Tuần 3
30 Nissan15 1 Iyyar16 2 Iyyar17 3 Iyyar18 4 Iyyar19 5 Iyyar20 6 Iyyar21

Tuần 4
7 Iyyar22 8 Iyyar23 9 Iyyar24 10 Iyyar25 11 Iyyar26 12 Iyyar27 13 Iyyar28

Tuần 5
14 Iyyar29 15 Iyyar30 16 Iyyar31 17 Iyyar32 18 Iyyar33 19 Iyyar34 20 Iyyar35

Tuần 6
21 Iyyar36 22 Iyyar37 23 Iyyar38 24 Iyyar39 25 Iyyar40 26 Iyyar41 27 Iyyar42

Tuần 7
28 Iyyar43 29 Iyyar44 1 Sivan45 2 Sivan46 3 Sivan47 4 Sivan48 5 Sivan49
  6 Sivan50            

Minh họa cách tính ngày Lễ Ngũ Tuần
Tháng Nissan = Tháng Một (Tháng Giêng)
Tháng Iyyar = Tháng Hai
Tháng Sivan = Tháng Ba

Theo Công Vụ Các Sứ Đồ đoạn hai, trong ngày Lễ Ngũ Tuần, liền sau khi Đức Chúa Jesus Christ phục sinh và thăng thiên, thì Đức Thánh Linh giáng lâm, Hội Thánh được thành lập và được báp-tem bằng Thánh Linh. Hôm ấy nhằm ngày Thứ Sáu, 30 tháng 5 năm 27 [2].

Chúng ta có thể nhìn thấy Lễ Ngũ Tuần làm hình bóng cho sự kết quả mục vụ của Đức Chúa Jesus Christ. Ngài đã đến thế gian, gieo Lời của Đức Chúa Trời và Lời ấy đã kết quả trong lòng nhiều người. Tất cả những ai tin nhận Lời của Đức Chúa Trời được kết quả và được gặt vào trong nhà của Đức Chúa Trời là Hội Thánh, được vui sống trong sự quan phòng của Thiên Chúa.

Tóm Lược Ý Nghĩa của Bốn Ngày Lễ Hội Mùa Xuân

Ngày Lễ Vượt Qua làm hình bóng cho sự hy sinh của Đấng Christ sẽ giải cứu những ai tin nhận máu chuộc tội của Ngài ra khỏi khỏi lửa hình phạt của tội lỗi. Liền theo đó, trọn đời sống của những người tin nhận Đức Chúa Jesus Christ sẽ được thánh hóa, tiêu biểu bởi bảy ngày Lễ Bánh Không Men. Họ lập tức được an nghỉ khỏi gánh nặng của mặc cảm tội lỗi và thoát khỏi quyền lực của tội lỗi, tiêu biểu bởi ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men. Họ sẽ vào trong sự an nghỉ đời đời của Đức Chúa Trời, tiêu biểu bởi ngày Sa-bát sau cùng của Lễ Bánh Không Men. Họ được tái sinh thuộc linh và sẽ phục sinh thuộc thể, tiêu biểu bởi Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa. Họ thuộc về Hội Thánh của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jesus Christ, và vui sống trong sự quan phòng của Thiên Chúa, trong năng lực của Ngài, tiêu biểu bởi lễ Ngũ Tuần.

Ngày nay con dân Chúa không cần phải giữ các ngày lễ hội như là một điều luật, vì ý nghĩa của những ngày lễ hội ấy đã và đang thể hiện trong chính đời sống của họ. Họ sống trong ý nghĩa của những ngày lễ hội ấy mỗi ngày. Tuy nhiên, việc giữ các ngày lễ hội ấy là thói quen của các sứ đồ và con dân Chúa trong Hội Thánh lúc ban đầu, khi Hội Thánh chưa bị tà giáo từ các giáo hội xâm nhập, để Hội Thánh cùng nhau nhớ đến những ơn Thiên Chúa đã làm ra cho Hội Thánh. Ngày nay, con dân Chúa cũng nên nhóm hiệp trong các ngày lễ hội ấy, để thông công với nhau và cùng nhau cảm tạ Thiên Chúa về những ân điển của Ngài được tiêu biểu bằng các ngày lễ hội ấy.

Huỳnh Christian Timothy
17/04/2014

Ghi Chú

[1] Ê-díp-tô Ký 23:16 Bản Hiệu Đính 2012 (http://www.tt2012.thanhkinhvietngu.net/bible): “Ngươi hãy giữ Lễ Mùa Gặt, tức là mùa hoa quả đầu tiên của công lao ngươi về các giống ngươi đã gieo ngoài đồng; và giữ Lễ Thu Hoạch về lúc cuối năm, khi các ngươi đã hái hoa quả của công lao mình ngoài đồng rồi.”

Ê-díp-tô Ký 23:16 Bản Truyền Thống:“Ngươi hãy giữ lễ mùa màng, tức là mùa hoa quả đầu tiên của công lao ngươi về các giống ngươi đã gieo ngoài đồng; và giữ lễ mùa gặt về lúc cuối năm, khi các ngươi đã hái hoa quả của công lao mình ngoài đồng rồi.”

[2] Tham khảo http://timhieuthanhkinh.net/?p=67Tiết mục: Năm Do-thái: 3787; Năm Julian: 27; Năm Thánh Kinh: 1473


Copyright Notice: All Rights Reserved © 2014 Vietnamese Christian Mission Ministry.
Thông Báo Tác Quyền: Mọi tác quyền thuộc về Vietnamese Christian Mission Ministry. Mọi người có thể sao chép, phổ biến dưới mọi hình thức nhưng xin giữ đúng nguyên văn.

Share This:

Comments are closed.

3,659 views