8,599 views

Lễ Vượt Qua và Lễ Vượt Qua của Dân Do-thái

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống mp3 bài giảng này
https://www.opendrive.com/folders?MV85MTcxMzAxX0l5dzVF

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống bài viết pdf:
https://www.opendrive.com/folders?MV85MDE4MTc4X0NuMXN5

Bấm vào nút “play” ► để nghe:

Phần âm thanh của bài giảng này được xếp trong CD_Bồi Linh 2014
http://timhieuthanhkinh.net/?page_id=343

Huỳnh Christian Timothy

Trong dịp Lễ Vượt Qua của năm 2014 sắp đến, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu một số điều thú vị trong Thánh Kinh, liên quan đến Lễ Vượt Qua và lịch. Qua đó, chúng ta sẽ thấy được sự lạ lùng trong Lời Chúa và trong chương trình của Ngài dành cho nhân loại.

Trước hết, chúng ta hãy cùng nhau đọc lại 19 câu đầu tiên của Sáng Thế Ký 1, phân đoạn Thánh Kinh mở đầu của Thánh Kinh, nói về công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa.

1 Ban đầu, Thiên Chúa sáng tạo các tầng trời và đất.

2 Nhưng, đất là vô hình và trống không, sự mờ tối ở trên mặt vực; Thần của Thiên Chúa vận hành trên mặt nước.

3 Thiên Chúa phán rằng: Phải có sự sáng; thì có sự sáng.

4 Thiên Chúa thấy sự sáng là tốt lành, Ngài phân sáng ra khỏi tối.

5 Thiên Chúa đặt tên sự sáng là ngày; sự tối là đêm. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhất.

6 Thiên Chúa lại phán rằng: Phải có một khoảng không ở giữa nước để phân rẽ nước cách với nước.

7 Ngài làm nên khoảng không, phân rẽ nước ở dưới khoảng không cách với nước ở trên khoảng không; thì có như vậy.

8 Thiên Chúa đặt tên khoảng không là trời. Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ nhì.

9 Thiên Chúa lại phán rằng: Những nước ở dưới trời phải tụ lại một nơi, và phải có chỗ khô cạn bày ra; thì có như vậy.

10 Thiên Chúa đặt tên chỗ khô cạn là đất, còn nơi nước tụ lại là biển. Thiên Chúa thấy điều đó là tốt lành.

11 Thiên Chúa lại phán rằng: Đất phải sinh cây cỏ; cỏ kết hạt giống, cây trái kết quả, tùy theo loại mà có hạt giống trong mình trên đất; thì có như vậy.

12 Đất sinh cây cỏ: cỏ kết hạt tùy theo loại, cây kết quả có hạt trong mình, tùy theo loại. Thiên Chúa thấy điều đó là tốt lành.

13 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ ba.

14 Thiên Chúa lại phán rằng: Phải có các vì sáng trong khoảng không trên trời, để phân ra ngày với đêm, và dùng làm dấu để định mùa, ngày và năm;

15 lại dùng làm vì sáng trong khoảng không trên trời để soi xuống đất; thì có như vậy.

16 Thiên Chúa làm nên hai vì sáng lớn; vì lớn hơn để cai trị ban ngày, vì nhỏ hơn để cai trị ban đêm; Ngài cũng làm các ngôi sao.

17 Thiên Chúa đặt các vì đó trong khoảng không trên trời, để soi sáng đất,

18 để cai trị ban ngày và ban đêm, để phân ra sự sáng với sự tối. Thiên Chúa thấy điều đó là tốt lành.

19 Vậy, có buổi chiều và buổi mai; ấy là ngày thứ tư.

Chúng ta sẽ đi sâu vào ý nghĩa chi tiết của từng câu Thánh Kinh nêu trên trong loạt bài Chú Giải Sáng Thế Ký. Trong phạm vi bài này, chúng ta chỉ chú ý đến những điểm có liên quan đến Lễ Vượt Qua và lịch mà thôi. Qua 19 câu Thánh Kinh nêu trên, chúng ta có thể nhận biết các điểm sau đây:

1. Thiên Chúa đã khởi đầu công cuộc sáng tạo bằng cách tạo ra những hạt vật chất và các lực vận hành trong chúng.

2. Những hạt vật chất ấy kết hợp với nhau, theo các định luật do Thiên Chúa thiết lập, thành những khối tinh vân nhiều vô kể và thành địa cầu với chất nước bao phủ toàn bộ địa cầu.

3. Rồi, bởi lời phán của Ngài mà ánh sáng phát ra từ các khối tinh vân, trong đó có khối tinh vân sẽ ngựng tụ thành mặt trời của thái dương hệ chúng ta.

4. Từ khi Thiên Chúa tạo ra những hạt vật chất cho tới khi ánh sáng phát ra từ các khối tinh vân thì toàn thể vũ trụ vừa được tạo dựng đều ở trong bóng tối. Chúng ta có thể gọi đó là ban đêm. Khi ánh sáng bắt đầu xuất hiện từ các khối tinh vân thì địa cầu được sự soi sáng của khối tinh vân sẽ ngưng tụ thành mặt trời. Thời gian của bất cứ nơi nào trên bề mặt của địa cầu nhận được ánh sáng được gọi là ban ngày cho nơi đó. Thiên Chúa phân biệt sự sáng với sự tối, và Ngài gọi sự sáng là ngày, sự tối là đêm.

5. Ban đêm bắt đầu bằng buổi chiều và ban ngày bắt đầu bằng buổi mai. Ban đêm và ban ngày hợp thành một ngày. Chúng ta cần chú ý đến sự khác biệt giữa “ban ngày” và “ngày.” Trong bốn ngày đầu tiên của tuần lễ sáng tạo, ban ngày là khoảng thời gian mặt đất tại bất cứ nơi nào nhận được ánh sáng của khối tinh vân sẽ ngưng tụ thành mặt trời. Kể từ ngày thứ năm trở đi, ban ngày là khoảng thời gian mặt đất tại bất cứ nơi nào nhận được ánh sáng của mặt trời. Khoảng thời gian của ban ngày dài 12 tiếng đồng hồ (Giăng 11:9). Trong khi đó, ngày bao gồm ban đêm lẫn ban ngày và khoảng thời gian của một ngày dài 24 tiếng đồng hồ.

6. Vì sự tối có trước sự sáng nên một ngày bắt đầu với buổi chiều và kết thúc khi ban ngày kết thúc.

7. Trong ngày thứ nhất của tuần lễ sáng tạo Thiên Chúa đã phân biệt sáng với tối, nhưng trong ngày thứ tư thì Ngài tạo ra mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao để làm dấu hiệu cho sự phân biệt ngày đêm, dùng làm dấu để định mùa, ngày và năm, và để chiếu sáng trên đất. Chính trong ngày thứ tư này các khối tinh vân mới định hình thành các hành tinh.

8. Vì đến ngày thứ tư mặt trời, mặt trăng, và các ngôi sao mới được định hình, nên ngày kế tiếp là ngày thứ năm trở thành ngày đầu tiên của lịch. Vì vậy, ngày một tháng một của năm đầu tiên trong lịch sử của loài người là ngày Thứ Năm.

Bây giờ, chúng ta cùng nhau đọc tiếp phân đoạn sau đây của Thánh Kinh, ghi lại lời phán dạy của Thiên Chúa về Lễ Vượt Qua (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:1-8):

1 Tại xứ Ê-díp-tô, Đấng Tự Hữu Hằng Hữu phán với Môi-se rằng:

2 Tháng này định làm tháng đầu cho các ngươi, tức là tháng giêng trong quanh năm.

3 Hãy nói cho toàn hội chúng I-sơ-ra-ên rằng: Đến ngày mồng mười tháng này, mỗi gia trưởng tùy theo nhà mình phải bắt một con chiên con.

4 Nếu nhà ít người quá ăn không hết một chiên con, hãy chung cùng người rất lân cận mình, tùy theo số người; và hãy tính cho mỗi chiên con tùy sức người ăn hết.

5 Các ngươi hãy bắt hoặc trong bầy chiên, hoặc trong bầy dê, chiên con đực hay là dê con đực, tuổi giáp niên, chẳng có tì vết,

6 rồi để dành cho đến ngày mười bốn tháng này; rồi cả hội chúng I-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lúc chiều tối.

7 Họ sẽ lấy máu đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó.

8 Đêm ấy họ sẽ ăn thịt chiên quay với bánh không men và rau đắng.

Qua tám câu Thánh Kinh trên chúng ta có thể nhận biết các điểm sau đây:

1. Thiên Chúa chính thức ban lịch cho dân I-sơ-ra-ên. Chúng ta có thể tin rằng, lịch này chính xác như lúc ban đầu, là lúc Thiên Chúa vừa khiến cho các thiên thể định hình để quy định mùa, ngày, và năm.

2. Vì ngày một tháng một là ngày Thứ Năm nên ngày 14 tháng một phải là ngày Thứ Tư.

3. Theo sử liệu, dân I-sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ai-cập (Ê-díp-tô) vào năm 1446 TCN. Lễ Vượt Qua đầu tiên của dân I-sơ-ra-ên tại xứ Ai-cập nhằm ngày Thứ Tư, 25 tháng 3 năm 1446 TCN [1].

4. Theo sử liệu, Đức Chúa Jesus Christ ăn bữa ăn của Lễ Vượt Qua với các môn đồ vào buổi chiều tối mở đầu cho ngày Thứ Tư, 9 tháng 4 năm 27. Sau đó, Ngài bị bắt vào khoảng nửa đêm, bị xử án vào buổi sáng sớm, bị đóng đinh vào buổi trưa, bị chết và được chôn vào buổi chiều cùng ngày [1], [2].

5. Như vậy, ngày 14 tháng một của Lễ Vượt Qua đầu tiên và của Lễ Vượt Qua mà Đức Chúa Jesus Christ bị giết, đều rơi vào ngày Thứ Tư như ngày 14 tháng một của tuần lễ sáng tạo. Sự kiện này ấn chứng Đức Chúa Jesus Christ thật sự là “Con Sinh Lễ Vượt Qua” như Thánh Kinh đã xác nhận:

“Hãy làm cho mình sạch men cũ đi, để cho anh em trở nên bột nhồi mới không men, như anh em là bánh không men vậy. Vì Đấng Christ là con sinh Lễ Vượt Qua của chúng ta, đã bị giết rồi” (I Cô-rinh-tô 5:7).

Nếu chúng ta để ý, chúng ta sẽ thấy Ma-thi-ơ, Mác, và Lu-ca chỉ dùng từ ngữ “Lễ Vượt Qua;” nhưng trong sách Giăng thì Sứ Đồ Giăng lại ba lần dùng cách nói “Lễ Vượt Qua của dân Do-thái” trong các câu Thánh Kinh dưới đây:

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến; Đức Chúa Jesus đi lên thành Giê-ru-sa-lem” (Giăng 2:13).

“Vả, Lễ Vượt Qua, là một lễ của dân Do-thái, đã gần tới” (Giăng 6:4).

“Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, có nhiều người từ các miền quê đi lên thành Giê-ru-sa-lem trước ngày lễ, để tẩy uế” (Giăng 11:55).

Đó là bởi vì dân I-sơ-ra-ên từ thời ấy và mãi cho đến thời nay vẫn giữ Lễ Vượt Qua sai trật với mệnh lệnh của Thiên Chúa. Thánh Kinh gọi Lễ Vượt Qua là của Đấng Tự Hữu Hằng Hữu (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:11); nhưng vì dân I-sơ-ra-ên đã giữ Lễ Vượt Qua theo ý riêng, nên Giăng đã gọi đó là “Lễ vượt Qua của dân Do-thái!” Theo mệnh lệnh của Chúa thì con sinh của Lễ Vượt Qua phải bị giết vào lúc chiều tối của ngày 14 tháng giêng và thịt nó được ăn ngay trong đêm ấy:

Các ngươi hãy bắt hoặc trong bầy chiên, hoặc trong bầy dê, chiên con đực hay là dê con đực, tuổi giáp niên, chẳng có tì vết, rồi để dành cho đến ngày mười bốn tháng này; rồi cả hội chúng I-sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lúc chiều tối. Họ sẽ lấy máu đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó. Đêm ấy họ sẽ ăn thịt chiên quay với bánh không men và rau đắng” (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:5-8).

Thế nhưng dân I-sơ-ra-ên thời ấy và mãi đến thời nay [3] giữ Lễ Vượt Qua bằng cách:

  • Giết con sinh vào khoảng thời gian từ trưa ngày 14 cho đến chiều tối ngày 15.

  • Ăn bữa ăn Lễ Vượt Qua vào tối ngày 15 (Giăng 18:28).

  • Uống rượu nho (chất nước nho lên men) trong bữa ăn Lễ Vượt Qua.

Rất có thể, trong thời gian khoảng 400 năm giữa Tiên Tri Ma-la-chi và Giăng Báp-tít, là khoảng thời gian mà Thiên Chúa im lặng đối với dân I-sơ-ra-ên, giai cấp Pha-ri-si dấy lên trong thời ấy đã dẫn dắt dân I-sơ-ra-ên sống sai lạc Lời Chúa.

Chúng ta hãy cùng nhau xem bảng đối chiếu dưới đây, để thấy rằng: Trong khi dân I-sơ-ra-ên giữ Lễ Vượt Qua một cách sai lạc thì Đức Chúa Jesus Christ và các môn đồ của Ngài vẫn giữ Lễ Vượt Qua đúng theo quy định của Thiên Chúa. Vì Đức Chúa Jesus nhập thế làm người không phải để dẹp bỏ luật pháp hay vi phạm luật pháp, mà là để làm cho trọn luật pháp (Ma-thi-ơ 5:17). Nếu Đức Chúa Jesus Christ không giữ Lễ Vượt Qua đúng theo Thánh Kinh, thì Ngài có tội và nếu Ngài có tội thì Ngài không thể cứu chuộc được ai cả.

Thứ Ba
Ngày 13/04/27

Thứ Tư
Ngày 14/04/27
Lễ Vượt Qua

Thứ Năm
Ngày 15/04/27
Lễ Bánh Không Men

Thứ Sáu
Ngày 16/04/27
Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa

Thứ Bảy
Ngày 17/04/27
Ngày Sa-bát cuối tuần

6:00 – 18:00
Ban Ngày

Mác 15:42; Lu-ca 23:54; Giăng 19:31 gọi đây là ngày sắm sửa trước ngày Sa-bát (ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men).

Các thầy tế lễ và người Pha-ri-si xin phép Phi-lát cho lính canh xác Chúa (Ma-thi-ơ 27:62-66).

Ngày thứ nhất xác Chúa ở trong mồ.

Ngày thứ nhì xác Chúa ở trong mồ.

Ngày thứ ba xác Chúa ở trong mồ.

6:00 – 12:00

Chúa bị xét xử bởi Tòa Công Luận, bởi Phi-lát và bị đóng đinh trên thập tự giá (Ma-thi-ơ 27:1-2; 11-44; Mác 15:1-32; Lu-ca 22:66-23:43; Giăng 18:28-19:27).

12:00 – 15:00

Cả xứ trở nên tối tăm từ khoảng 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều. Chúa tắt hơi vào khoảng 3 giờ chiều. màn trong đền thờ bị xé làm hai (Ma-thi-ơ 27:45-56; Mác 15:33-40; Lu-ca 23:44-49; Giăng 19:28-37).

15:00 – 18:00
Buổi chiều

Xác Chúa được đem xuống khỏi thập tự giá, được tẩm liệm và chôn cất trước 18:00 (Ma-thi-ơ 27:57-61; Mác 15:42-47; Lu-ca 23:50-54; Giăng 19:38-42).

Chúa phục sinh trước 18:00, có lẽ cùng với thời điểm xác Ngài được chôn vào chiều Thứ Tư, để hoàn toàn ứng nghiệm chính lời tiên tri của Ngài: “Vì Giô-na đã bị ở trong bụng cá lớn ba ngày ba đêm, cũng một thể ấy, Con người sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm” (Ma-thi-ơ 12:40).

18:00 – 21:00
Buổi chiều tối

Sau 18:00 bước sang ngày 14: Ngày Lễ Vượt Qua bắt đầu.

Con sinh Lễ Vượt Qua bị giết (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:6).

Men và các chất lên men được mang ra khỏi nhà để chuẩn bị cho Lễ Bánh Không Men (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:15).

Chúa và các môn đồ ăn bữa ăn Lễ Vượt Qua y theo mệnh lệnh trong Xuất Ê-díp-tô Ký 12:8. Chúa và các môn đồ uống nước nho, không phải uống rượu nho là chất đã lên men (Ma-thi-ơ 26:17-29; Mác 14:12-25; Lu-ca 22:7-23; Giăng 13:1-17:24).

Sau 18:00 bước sang ngày 15: Ngày Sa-bát thứ nhất của Lễ Bánh Không Men bắt đầu (Lê-vi Ký 23:6).

Dân Do-thái ăn bữa ăn Lễ Vượt Qua vào đêm 15 thay vì vào đêm 14, nghịch lại Xuất Ê-díp-tô Ký 12:8; và họ uống rượu nho là chất nước nho đã lên men, nghịch lại Xuất Ê-díp-tô Ký 12:15.

Giăng 18:28 cho thấy người Do-thái ăn bữa ăn Lễ Vượt Qua vào đêm 15: “Kế đó, họ giải Đức Chúa Jesus từ nhà Cai-phe đến tòa án; bấy giờ là buổi sáng sớm. Chính mình họ thì không vào trong tòa án, cho khỏi bị ô uế, để được ăn Lễ Vượt Qua”

Sau 18:00 bước sang ngày 16: Ngày Lễ Dâng Bó Lúa Đầu Mùa bắt đầu (Lê-vi Ký 23:11).

Sau 18:00 bước sang ngày 18: Ngày Thứ Nhất trong tuần lễ mới.

18:00 – 6:00
Ban đêm

Chúa bị bắt, bị xét xử tại nhà Cai-phe, tại Tòa Công Luận (Ma-thi-ơ 26:36-75; Mác 14:32-65; Lu-ca 22:39-65; Giăng 18:1-27).

Đêm thứ nhất xác Chúa ở trong mồ

Đêm thứ nhì xác Chúa ở trong mồ

Đêm thứ ba xác Chúa ở trong mồ

Dân I-sơ-ra-ên là một dân tộc được Chúa chọn để bày tỏ thánh ý của Ngài cho toàn thể nhân loại. Chúa kêu gọi họ trở thành một vương quốc thầy tế lễ, một dân tộc thánh:

“Các ngươi sẽ thành một vương quốc thầy tế lễ, cùng một dân tộc thánh cho Ta. Bấy nhiêu lời đó ngươi sẽ nói lại với dân I-sơ-ra-ên” (Xuất Ê-díp-tô Ký 19:6).

Chúa đã lập ra các tiên tri và các sứ đồ của Ngài giữa vòng dân tộc I-sơ-ra-ên. Họ là dân tộc đầu tiên được Chúa ban truyền Lời của Ngài. Thế nhưng, họ đã không thờ phượng Chúa bằng lẽ thật từ trong Lời Chúa, mà họ chỉ nghe theo những sự dạy dỗ nghịch lại Lời Chúa của những chức sắc trong tôn giáo. Lẽ thật ở ngay trong Thánh Kinh mà họ vẫn đọc mỗi ngày và nghe giảng trong các nhà hội mỗi Sa-bát, thế nhưng, họ vẫn làm sai lệch Lời Chúa từ suốt hơn 2000 năm nay. Ngày nay trong các giáo hội, giáo phái mang danh Chúa, hàng tỷ người cũng đọc Lời Chúa và nghe giảng Lời Chúa, nhưng họ cũng thờ phượng Chúa cách sai lạc như dân I-sơ-ra-ên.

Nhìn vào lịch sử của loài người chúng ta thấy: Thời Nô-ê, cả thế gian chìm đắm trong tội lỗi, chỉ có gia đình Nô-ê tám người sống đẹp ý Chúa. Chính Đức Chúa Jesus Christ đã nói ra hai lời tiên tri đáng sợ này:

“Trong đời Nô-ê thế nào, khi Con người đến cũng thể ấy. Vì trong những ngày trước nước lụt, người ta ăn, uống, cưới, gả như thường cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và người ta không ngờ gì hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy, khi Con người đến cũng như vậy. Lúc ấy, sẽ có hai người nam ở trong một đồng ruộng, một người được đem đi, còn một người bị bỏ lại; và có hai người nữ đang xay cối, một người được đem đi, còn một người bị bỏ lại. Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào Chúa mình sẽ đến” (Ma-thi-ơ 24:37-42).

“Ta nói với các ngươi, Ngài sẽ vội vàng xét lẽ công bình cho họ. Nhưng khi Con người đến, Ngài sẽ thấy đức tin trên mặt đất chăng” (Lu-ca 18:8)?

“Khi Con Người đến” là khi Đức Chúa Jesus Christ đến để đem Hội Thánh của Ngài ra khỏi thế gian. Chắc chắn rằng, trong số hơn hai tỷ người mang danh là con dân Chúa sẽ chỉ có một số rất ít thật sự là con dân Chúa, tức là những người giữ vững đức tin trong Đức Chúa Jesus Christ và các điều răn của Đức Chúa Trời, như Khải Huyền 14:12 đã định nghĩa. Đa số còn lại chỉ là những kẻ nói dối, theo định nghĩa của I Giăng 2:4-6, vì họ đã không giữ các điều răn của Đức Chúa Trời, không làm theo như Đức Chúa Jesus đã làm:

“Kẻ nào nói: Ta biết Ngài, mà không giữ các điều răn Ngài, là người nói dối, lẽ thật quyết không ở trong người. Nhưng ai giữ lời phán Ngài, thì tình yêu của Đức Chúa Trời thật là trọn vẹn trong người ấy. Bởi đó, chúng ta biết mình ở trong Ngài. Ai nói mình ở trong Ngài, thì cũng phải làm theo như chính Ngài đã làm.”

Lời kêu gọi đồng thời cũng là lời cảnh cáo của Đức Chúa Jesus Christ đáng cho chúng ta ghi nhớ và làm theo:

“Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Nhưng cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít. Hãy coi chừng tiên tri giả, là những kẻ mang lốt chiên đến với các ngươi, nhưng bề trong thật là muông sói hay cắn xé. Các ngươi nhờ những trái nó mà nhận biết được. Nào có ai hái trái nho nơi bụi gai, hay là trái vả nơi bụi tật lê? Vậy, bất cứ cây nào tốt thì sinh trái tốt; nhưng cây nào xấu thì sinh trái xấu. Cây tốt chẳng sinh được trái xấu, mà cây xấu cũng chẳng sinh được trái tốt. Bất cứ cây nào chẳng sinh trái tốt, thì phải đốn mà chụm đi. Ấy vậy, các ngươi nhờ những trái nó mà nhận biết được. Chẳng phải những kẻ nói với Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào Vương Quốc Trời đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý muốn của Cha Ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa với Ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri sao? nhân danh Chúa mà trừ quỷ sao? Và lại nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, Ta sẽ phán rõ ràng với họ rằng: Hỡi những kẻ làm gian ác, Ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi Ta” (Ma-thi-ơ 7:13-23).

“Ta biết những việc làm ngươi. Ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì các ngươi lạnh hoặc nóng! Vì ngươi hâm hẩm, không lạnh cũng không nóng, Ta sẽ mửa ngươi ra khỏi miệng Ta” (Khải Huyền 3:15-16).

Mong rằng, quý con dân Chúa sẽ tỉnh thức và dứt khoác bước ra khỏi sự nô lệ thuộc linh bởi những tôn giáo và những giáo sư giả của chúng. Mong rằng, quý con dân Chúa sẽ hoàn toàn thờ phượng Chúa theo Lời Chúa, hầu việc Chúa theo Lời Chúa. Mong rằng, tất cả những ai nghe và đọc bài giảng này sẽ có mặt trong số những người được Chúa cất ra khỏi thế gian trong ngày Chúa đến.

Huỳnh Christian Timothy
05/04/2014

Ghi Chú

[1] http://thanhoc.timhieutinlanh.net/?p=49

[2] http://thanhoc.timhieutinlanh.net/?p=217

[3] Lễ Vượt Qua năm 2014 nhằm Thứ Hai ngày 14/04/2014, tức là ngày 14 tháng một (tháng Nissan) theo Lịch Thánh Kinh. Như vậy, bữa ăn Lễ Vượt Qua phải được ăn trong khoảng thời gian từ 21:00 – 24:00 của Thứ Ba 13/04/2014. Nhưng người Do-thái lại tổ chức Lễ Vượt Qua từ 18:00 của ngày 14/04/2014, tức là trể mất một ngày. Tham khảo:

https://www.google.com/search?q=passover+2014&ie=utf-8&oe=utf-8&aq=t&rls=org.mozilla:en-US:official&client=firefox-a&channel=sb


Copyright Notice: All Rights Reserved © 2014 Vietnamese Christian Mission Ministry.
Thông Báo Tác Quyền: Mọi tác quyền thuộc về Vietnamese Christian Mission Ministry.
Mọi người có thể sao chép, phổ biến dưới mọi hình thức nhưng xin giữ đúng nguyên văn,
kể cả thông báo về tác quyền này.

Share This:

Comments are closed.

8,599 views