3,224 views

Loài Người (05): Một Số Câu Thánh Kinh Liên Quan đến Tâm Thần – Phần 2

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống bài viết này:
https://www.opendrive.com/folders?MV85MDE2OTM4X1Vqenpz

Bấm vào nối mạng dưới đây để tải xuống MP3 bài giảng này:
https://www.opendrive.com/folders?MV85MTIyMTE4XzB1MlRH
hoặc:
https://soundcloud.com/huynh-christian-timothy/sets/117_loainguoi

Phần âm thanh có nhiều chi tiết hơn phần bài viết

Huỳnh Christian Timothy

Lu-ca 23:46 “Đức Chúa Jêsus bèn kêu lớn rằng: Hỡi Cha, tôi giao linh hồn lại trong tay Cha! Ngài vừa nói xong thì tắt hơi.” (Bản Dịch Truyền Thống)

Lu-ca 23:46 “Đức Chúa Jesus bèn kêu lớn rằng: Hỡi Cha, tôi giao tâm thần tôi lại trong tay Cha! Ngài vừa nói xong thì tắt hơi.”

I Phi-e-rơ 3:18-19 “Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời; về phần xác thịt thì Ngài đã chịu chết, nhưng về phần linh hồn thì được sống. Ấy bởi đồng một linh hồn đó, Ngài đi giảng cho các linh hồn bị tù.” (Bản Dịch Truyền Thống)

I Phi-e-rơ 3:18-19 “Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời; về phần xác thịt thì Ngài đã chịu chết, nhưng tâm thần được sống. Bởi (tâm thần) đó, Ngài đã đi giảng cho các thần linh ở trong ngục.”

Bản Dịch Truyền Thống dịch từ ngữ “πνεῦμα,” G4151, phiên âm quốc tế /pneuma/, phiên âm Việt ngữ [niu-ma] thành “linh hồn” là không đúng. Đối với một người không có sự cứu rỗi, khi sự chết của thân thể xác thịt xảy ra thì: hơi thở ngưng vào thân thể xác thịt; tâm thần trở về cùng Thiên Chúa: “và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và tâm thần trở về nơi Thiên Chúa, là Đấng đã ban nó” (Truyền Đạo 12:7); linh hồn vào nơi âm phủ, chờ ngày thân thể xác thịt sống lại, để ra trước tòa phán xét của Đức Chúa Jesus Christ (Lu-ca 16:19-31).

Đối với người có sự cứu rỗi, khi sự chết của thân thể xác thịt xảy ra thì: hơi thở ngưng vào thân thể xác thịt; tâm thần và linh hồn được vào trong thiên đàng, ở cùng Đấng Christ, chờ ngày thân thể xác thịt được phục sinh thành thân thể siêu vật chất, vinh quang cho đến đời đời (Phi-líp 1:23).

Trước khi Đức Chúa Jesus Christ sống lại từ trong kẻ chết, những ai kính sợ và vâng phục Đức Chúa Trời, được gọi là các thánh đồ thời Cựu Ước. Đối với họ, khi thân thể xác thịt chết thì tâm thần về lại nơi Đức Chúa Trời, còn linh hồn thì vào trong Ba-ra-đi, nơi âm phủ, chờ Đấng Christ phá tan quyền lực của sự chết và mang họ vào trong thiên đàng với Ngài (Lu-ca 16:19-31; Ê-phê-sô 4:8-10).

Sự chết và sự sống lại của Đức Chúa Jesus Christ là một biến cố quan trọng vào bậc nhất trong lịch sử của loài người và trong chương trình đời đời của Đức Chúa Trời. Sự chết và sự sống lại của Đức Chúa Jesus Christ bao gồm những sự kiện sau đây:

  • Mặc dầu Đức Chúa Jesus Christ hoàn toàn vô tội nhưng vì Ngài gánh thay án phạt của tội lỗi cho toàn thể nhân loại, nên Ngài phải chịu đau khổ, chịu sỉ nhục, và chịu chết trong thân vị của một con người, mang tất cả mọi tội lỗi phản nghịch Thiên Chúa của loài người.
  • Từ khi bị bắt tại vườn Ghết-sê-ma-nê cho đến khi bị xét xử tại các tòa án, và cuối cùng là nhận án phạt trên thập tự giá, Đức Chúa Jesus Christ đã kinh nghiệm sự đau đớn của thể xác vì cớ tội lỗi, sự chết thuộc linh, tức là sự bị phân rẽ với Đức Chúa Trời vì cớ tội lỗi: “Đức Chúa Trời tôi ơi, Đức Chúa Trời tôi ơi, sao Ngài lìa bỏ tôi?” (Mác 15:34), và sự sỉ nhục của linh hồn vì cớ tội lỗi.
  • Khi Đức Chúa Jesus Christ chết, thân thể xác thịt bị phân rẽ khỏi tâm thần, là thân thể thiêng liêng, phân rẽ khỏi linh hồn là bản ngã loài người của Ngài.
  • Thân thể xác thịt của Ngài bị chôn trong lòng đất ba ngày ba đêm. Tâm thần loài người của Ngài trở về cùng Đức Chúa Cha. Linh hồn, tức bản ngã xác thịt loài người của Ngài phải vào trong âm phủ, chịu dưới quyền của sự chết.
  • Trong ba ngày ba đêm ở trong âm phủ, dù bị chế ngự bởi quyền lực của sự chết, tức là buộc phải phân rẽ với thân thể vật chất là xác thịt và thân thể thiêng liêng là tâm thần, nhưng Đức Chúa Jesus Christ ở trong nơi an lạc mà Đức Chúa Trời dành cho những kẻ kính sợ và vâng phục Ngài. Nơi đó được gọi là Ba-ra-đi, một danh từ ra từ tiếng Ba-tư (Iran), tương đương với danh từ “Ê-đen” trong tiếng Hê-bơ-rơ, và có nghĩa là vườn vui thỏa: “Đức Chúa Jesus đáp rằng: Quả thật, Ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với Ta trong nơi Ba-ra-đi” (Lu-ca 23:43). Chúng ta có thể hình dung ra rằng, trong suốt ba ngày ba đêm trong Ba-ra-đi, nơi âm phủ, các thánh đồ thời Cựu Ước đã được nghe Đức Chúa Jesus Christ giải thích ý nghĩa của Tin Lành, và hiểu rằng năng lực của Tin lành sẽ giải cứu họ khỏi hậu quả của tội lỗi và sự chết như thế nào.

Trong II Cô-rinh-tô 12:4, Phao-lô gọi tầng trời thứ ba là Ba-ra-đi. Trong Khải Huyền 2:7, Đức Thánh Linh cũng gọi nơi có cây sự sống là Ba-ra-đi. Vì thế, chúng ta có thể hiểu rằng, bất cứ nơi nào có sự hiện diện, chăm sóc và bảo vệ của Thiên Chúa, thì nơi đó là Ba-ra-đi. Trong Lu-ca 17:21, Đức Chúa Jesus Christ phán rằng, Vương Quốc của Đức Chúa Trời ở trong lòng những ai tin nhận Ngài, vì thế, mỗi một người thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ, và vâng theo lời dạy của Ngài, đều kinh nghiệm được Ba-ra-đi, tức trạng thái vui thỏa, trong tâm thần của mình, cho dù có phải trải qua bất cứ cảnh ngộ nào. Sự đó được ấn chứng bởi sự bình an của Đức Chúa Jesus Christ trong lòng mỗi con dân chân thật của Thiên Chúa: “Ta để sự bình an lại cho các ngươi. Ta ban sự bình an của Ta cho các ngươi. Ta ban cho các ngươi chẳng phải như thế gian ban cho. Lòng các ngươi chớ bối rối, cũng đừng sợ hãi” (Giăng 14:27).

  • Sau ba ngày ba đêm ở trong âm phủ thì Đức Chúa Trời đã ban lại tâm thần loài người cho Đức Chúa Jesus Christ; và trong tâm thần đó, Ngài công bố sự hoàn thành công cuộc cứu chuộc nhân loại cho các thiên sứ phạm tội bị giam giữ trong vực sâu nơi âm phủ: “Vả, Đấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Đấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Đức Chúa Trời; về phần xác thịt thì Ngài đã chịu chết, nhưng tâm thần được sống. Bởi (tâm thần) đó, Ngài đã đi giảng cho các thần linh ở trong ngục, tức là kẻ bội nghịch thuở trước, về thời kỳ Nô-ê, khi Đức Chúa Trời nhịn nhục đã có lần chờ đợi cho chiếc tàu được đóng nên, trong đó chỉ có một số ít, là tám linh hồn được cứu qua nước” (I Phi-e-rơ 3:18-20). Những thần linh bị giam cầm trong vực sâu nơi âm phủ là những thiên sứ theo Sa-tan phản nghịch Thiên Chúa và đã tự ý nhập vào những người đàn ông thời Nô-ê để làm băng hoại dòng dõi của người nữ (xem sáng Thế Ký 6; Lu-ca 16:26, và II Phi-e-rơ 2:4). Nói cách khác, Đức Chúa Jesus Christ không xuất hiện trước các thiên sứ phạm tội trong tư cách của Thiên Chúa, mà Ngài xuất hiện trong tư cách của loài người, để cho họ nhận thấy rằng, những ai tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời thì thân thể thiêng liêng của những người ấy sẽ được sống.
  • Sau khi chịu chết đủ ba ngày ba đêm, làm ứng nghiệm lời tiên tri của chính Ngài (Ma-thi-ơ 12:40), Đức Chúa Jesus Christ đã phá tan quyền lực của sự chết, sống lại từ trong kẻ chết và dẫn tất cả các thánh đồ thời Cựu Ước ra khỏi âm phủ, vào trong thiên đàng với Ngài: “Vậy nên có chép rằng: Ngài đã lên nơi cao, dẫn muôn vàn kẻ phu tù, và ban các ơn cho loài người” (Ê-phê-sô 4:8).

Mệnh đề “giao tâm thần lại trong tay Cha” có nghĩa là, sau khi trút hơi thở cuối cùng trên thập tự giá, suốt ba ngày ba đêm linh hồn ở trong âm phủ thì thân thể thiêng liêng của con người Jesus, ở trong bàn tay của Đức Chúa Cha.

Trước khi thân thể vật chất của con người Jesus phục sinh thì thân thể thiêng liêng của con người Jesus, tức tâm thần, được Đức Chúa Cha ban lại cho Ngài, và chính trong tâm thần đó, Ngài công bố sự đắc thắng của Tin Lành trước các thiên sứ phạm tội. Lý do Ngài công bố sự chiến thắng của Tin Lành trước họ là vì, trong thời Nô-ê, họ đã cố tình làm băng hoại dòng dõi người nữ, mong rằng lời hứa và tiên tri của Thiên Chúa trong Sáng Thế Ký 3:15 sẽ không thể hiện thực. Nhưng nay, con người Jesus, dù thân thể xác thịt phải chịu chết nhưng tâm thần vẫn sống, và đang đứng trước họ, chứng minh rằng, gian kế của họ đã thất bại hoàn toàn.

Trước khi Đức Chúa Jesus Christ phục sinh thì tâm thần của các thánh đồ qua đời đều ở trong tay của Đức Chúa Cha, trong khi linh hồn của họ ở trong Ba-ra-đi, nơi âm phủ. Sau khi Đức Chúa Jesus Christ phục sinh thì tâm thần của các thánh đồ đều được tái sinh khi còn ở trong thân thể xác thịt, nên khi thân thể xác thịt chết thì linh hồn vẫn ở trong tâm thần, về bên Đấng Christ.

Công Vụ Các Sứ Đồ 7:59 ghi lại lời cầu nguyện của Chấp Sự Ê-tiên khi ông tử vì Đạo: “Chúng đang ném đá, thì Ê-tiên cầu nguyện rằng: Lạy Đức Chúa Jesus, xin tiếp lấy tâm thần tôi.” (Bản Dịch Truyền Thống dịch là “linh hồn”).Linh hồn của Ê-tiên phải ở trong tâm thần của ông và được Đức Chúa Jesus Christ tiếp lấy, thì ông mới “ở với Đấng Christ” trong khi thân thể xác thịt của ông ngủ trong bụi đất. Sứ Đồ Phao-lô khẳng định, thánh đồ của Chúa khi ra khỏi thân thể xác thịt là đi ở với Đấng Christ: “Tôi bị ép giữa hai bề muốn đi ở với Đấng Christ, là điều rất tốt hơn” (Phi-líp 1:21). Ý tưởng đó đã được Phao-lô giải thích rõ ràng trong II Cô-rinh-tô 5:6-8: “Vậy, chúng ta hằng đầy lòng tin cậy, và biết rằng khi chúng ta đang ở trong thân thể nầy thì cách xa Chúa vì chúng ta bước đi bởi đức tin, chớ chẳng phải bởi mắt thấy. Vậy tôi nói, chúng ta đầy lòng tin cậy, muốn lìa bỏ thân thể nầy đặng ở cùng Chúa thì hơn.”


Giăng 4:23-24“Nhưng giờ đến và bây giờ là lúc những người thờ phượng thật: sẽ thờ phượng Cha trong tâm thần và lẽ thật. Vì Cha tìm kiếm những người thờ phượng Ngài như vậy. Đức Chúa Trời là Thần. Những người thờ phượng Ngài phải thờ phượng trong tâm thần và lẽ thật.”

Sự thờ phượng Đức Chúa Trời một cách chân thật không phải bởi các hình thức lễ nghi bên ngoài của thân thể vật chất xác thịt, mà là sự thờ phượng phát xuất từ tâm thần. Tâm thần chúng ta nhận biết Đức Chúa Trời cùng thánh ý của Ngài, tức là điều răn và luật pháp của Ngài. Sự nhận thức đó được ghi khắc trong tâm thần của chúng ta, gọi là lương tâm. Từ sự nhận thức thiêng liêng đó mà đức tin phát sinh. Vì đức tin mà chúng ta tôn kính và thờ phượng Đức Chúa Trời theo như lời phán dạy của Ngài. Lời Ngài là lẽ thật.

Tất cả những hình thức lễ nghi thờ phượng Đức Chúa Trời theo truyền thống của các tôn giáo do loài người dựng nên đều không phải là sự thờ phượng trong tâm thần và lẽ thật.


Giăng 12:27 “Hiện nay, linh hồn Ta phiền muộn. Ta sẽ nói gì? Lạy Cha, xin cứu Con khỏi giờ nầy? Nhưng, vì sự này mà Ta đã đến trong giờ nầy!”

Bản Truyền Thống dịch từ ngữ “ψυχή,” G5590, phiên âm quốc tế /psuchē/, phiên âm Việt ngữ [xu-khê] thành “tâm thần” là không đúng. Khi Chúa phán: “Linh hồn Ta phiền muộn” là Ngài muốn bày tỏ rằng sự phiền muộn đó thấm sâu trong tận cùng bản thể loài người của Ngài, bao gồm cả tâm thần và thể xác. Lý do của sự phiền muộn là Ngài biết rõ: tâm thần, linh hồn, và thể xác của Ngài sắp trải qua sự chết!


Giăng 13:21 “Khi Đức Chúa Jesus đã phán như vậy rồi, thì tâm thần Ngài phiền muộn. Ngài làm chứng, phán rằng: Thật vậy, thật vậy, Ta nói với các ngươi, một người trong các ngươi sẽ phản Ta.”

Trong câu này, Chúa nhấn mạnh đến sự phiền muộn trong thân thể thiêng liêng của con người Jesus. Lý do phiền muộn là vì Ngài biết rõ một trong mười hai sứ đồ sẽ có một người phản nghịch Ngài và trở thành đứa con của sự hư mất! Sự nhận thức đó đến từ tâm thần, không phải đến từ xác thịt, vì thế, tâm thần Ngài phiền muộn.


Công Vụ Các Sứ Đồ 17:16 “Phao-lô đương đợi hai người tại thành A-thên, tâm thần ông tức giận, vì thấy khắp thành đầy những thần tượng.”

Sự tức giận của tâm thần khác với sự tức giận của xác thịt. Sự tức giận của xác thịt chỉ liên quan đến những gì trong thế giới vật chất, còn sự tức giận của tâm thần thì liên quan đến những gì trong thế giới thuộc linh. Tâm thần Phao-lô tức giận vì thấy sự thờ lạy hình tượng phát triển mạnh mẽ tại thành A-thên. Không phải tâm thần Phao-lô tức giận người dân A-thên thờ lạy đủ mọi thứ hình tượng và tà thần, mà tâm thần ông tức giận Sa-tan đã khiến cho cả thành A-thên trở thành hang ổ của nó.


Công Vụ Các Sứ Đồ 20:22 “Kìa, nay bị ràng buộc trong tâm thần, tôi đi đến thành Giê-ru-sa-lem, chẳng biết điều chi sẽ xảy đến cho tôi ở đó.”

Đối với người không ở trong Đấng Christ thì tâm thần bị ràng buộc tức là tâm thần bị khống chế bởi tà linh. Đối với người ở trong Đấng Christ thì tâm thần bị ràng buộc tức là tâm thần được Đức Thánh Linh thần cảm và thôi thúc làm theo thánh ý của Đức Chúa Trời. Phao-lô được Đức Thánh Linh cảm thúc ông phải đi đến thành Giê-ru-sa-lem, dầu ông chẳng biết điều gì sẽ xảy ra cho mình tại Giê-ru-sa-lem, chỉ biết rằng mình sẽ chịu khổ vì danh Chúa từ thành này sang thành khác (Công Vụ Các Sứ Đồ 20:23). Trên đường từ Ê-phê-sô đến Giê-ru-sa-lem, Phao-lô ghé lại thành Sê-sa-rê, tại đó, Tiên Tri A-ga-bút đến thăm Phao-lô, lấy dây lưng của Phao-lô trói chân tay mình, rồi nói cùng Phao-lô: “Này là lời Đức Thánh-Linh phán: Tại thành Giê-ru-sa-lem, dân Giu-đa sẽ trói người có dây lưng nầy như vậy, mà nộp trong tay người ngoại đạo” (Công Vụ Các Sứ Đồ 21:11).

Thấy vậy, Hội Thánh tại Sê-sa-rê ngăn cản Phao-lô, nài xin ông đừng đi tới Giê-ru-sa-lem. Tuy nhiên, Phao-lô đáp: “Anh em làm chi mà khóc lóc cho nao lòng tôi? Vì phần tôi sẵn lòng chẳng những để bị trói thôi, lại cũng sẵn lòng vì danh Đức Chúa Jesus chịu chết tại thành Giê-ru-sa-lem nữa” (Công Vụ Các Sứ Đồ 21:13). Vì thế, Hội Thánh đành để ông tiếp tục cuộc hành trình. Tại Giê-ru-sa-lem, Phao-lô đã bị những người Do-thái chống nghịch Đạo Chúa vu khống và bắt ông, mở đầu cho những năm tháng Phao-lô chịu lao tù vì danh Chúa.

Sự ràng buộc trong tâm thần bởi Đức Thánh Linh là sự Đức Thánh Linh bày tỏ mạnh mẽ ý muốn của Đức Chúa Trời cho chúng ta và chúng ta phải tuyệt đối vâng phục ý muốn của Chúa, cho dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Đôi khi, vì tình yêu thương mà những người thân yêu của chúng ta hoặc Hội Thánh có thể trở thành cớ cám dỗ chúng ta làm nghịch lại ý muốn của Đức Chúa Trời đã cảm thúc mạnh mẽ trong tâm thần của chúng ta.


Rô-ma 1:9 “Vì Đức Chúa Trời mà tôi hầu việc trong tâm thần bởi sự giảng Tin Lành của Con Ngài, là chứng nhân cho tôi, rằng tôi không ngừng nhắc đến các anh chị em.”

Như chúng ta đã học biết rằng, chúng ta phải thờ phượng Đức Chúa Trời trong tâm thần và lẽ thật, thì sự hầu việc Chúa của chúng ta cũng phải trong tâm thần và lẽ thật, bởi vì, trên một phương diện, hầu việc Chúa chính là thờ phượng Chúa. Trong câu nói này của Phao-lô, chúng ta biết ông hầu việc Đức Chúa Trời bằng sự rao giảng Tin Lành, và mặc dầu lời rao giảng của ông được thể hiện qua môi miệng của thân thể xác thịt, nhưng nguồn gốc của những lời rao giảng ấy là từ nơi sự nhận thức và đầu phục của tâm thần Phao-lô đối với Tin Lành của Đấng Christ.

Câu hỏi dành cho chúng ta: Khi chúng ta rao giảng Tin Lành của Đấng Christ, chúng ta rao giảng để lấy tiếng; hay rao giảng một cách máy móc theo thói quen; hay rao giảng trong sự mắc cở, ngại ngùng, sợ bị người ta chê cười; hay chúng ta rao giảng bởi tâm thần của chúng ta rung động trước sự vinh quang và năng lực của Tin Lành, và bởi lòng thương xót của chúng ta đối với những linh hồn đang hư mất?


Rô-ma 8:4-5 “Hầu cho sự công bình mà luật pháp buộc phải làm được trọn trong chúng ta, là kẻ chẳng noi theo xác thịt, nhưng noi theo tâm thần. Thật thế, kẻ sống theo xác thịt thì chăm những sự thuộc về xác thịt; còn kẻ sống theo tâm thần thì chăm những sự thuộc về tâm thần.”

Noi theo xác thịt hoặc sống theo xác thịt là nếp sống dựa trên mọi nhận thức và cảm xúc từ xác thịt. Noi theo tâm thần hoặc sống theo tâm thần là nếp sống dựa trên mọi nhận thức và cảm xúc từ tâm thần, qua mối tương giao mật thiết giữa chúng ta và Đức Chúa Trời. Người sống theo xác thịt thì tốn kém thời gian, công sức, tiền bạc vào những điều thuộc về xác thịt. Trái lại, người sống theo tâm thần thì dốc đổ thời gian, công sức, tiền bạc vào những điều thuộc về tâm thần, như đọc và suy ngẫm Lời Chúa, đọc các sách báo, bài viết về thuộc linh, nghe các bài giảng trình bày lẽ thật của Lời Chúa, nghe và hát thánh ca, dùng các nhạc cụ để tôn vinh Chúa, dâng hiến tiền bạc, của cải, công sức và thời gian vào những việc lành mà Chúa đã sắm sẵn cho mình làm. Nên nhớ là không phải bất cứ việc lành nào, mà phải là những việc lành Đức Chúa Trời đã sắm trước cho mình, như Ê-phê-sô 2:10 dạy. Mỗi người phải cầu xin Chúa bày tỏ cho mình biết những việc lành mà Chúa muốn mình làm.

Khi tôi viết đến đây thì đến giờ phải đi đón con tan học. Trên đường từ trường về nhà, tôi để cho cháu lớn lái xe (cháu có bằng tập lái xe được vài tháng), tôi ngồi bên cạnh và bấm nút radio để nghe nhạc. Đó là làn sóng phát thanh địa phương, chuyên phát thanh loại nhạc êm dịu, không lời. Một bản nhạc thật hay trổi lên, dù tôi không biết tên bản nhạc nhưng âm thanh và giai điệu thật là tuyệt vời, làm cho tôi nói với con tôi: “Âm nhạc thật là tuyệt vời. Bản nhạc này làm cho linh hồn ba được êm dịu.” Vừa khi nói ra lời đó, tôi ý thức rằng, qua thân thể xác thịt tôi nghe được một bản nhạc hay, nhưng chính tâm thần tôi thì dấy lên mối cảm kích Thiên Chúa đã ban cho loài người khả năng tạo ra âm nhạc và thưởng thức âm nhạc. Điều đó dẫn tôi đến một câu hỏi có liên quan đến bài viết này mà tôi đang viết. Câu hỏi được đặt ra là: Chúng ta đang sống cùng một lúc trong thế giới thuộc thể và thế giới thuộc linh. Thế giới thuộc thể thì rõ ràng hơn thế giới thuộc linh. Làm thế nào để chúng ta có thể sống trong thế giới thuộc thể nhưng noi theo thế giới thuộc linh? Câu trả lời là: tất cả những gì chúng ta nhận thức và thu đạt được trong thế giới thuộc thể phải luôn luôn được dựa vào những giá trị thuộc linh mà Thiên Chúa đã bày tỏ cho chúng ta qua Thánh Kinh để đánh giá và lựa chọn.

Không có gì sai khi thân thể xác thịt tôi nghe nhạc và linh hồn tôi cảm xúc âm nhạc, nhưng nếu chỉ có thế thì chưa đủ, mà tâm thần của tôi cũng phải có sự nhận thức thuộc linh trong khi lỗ tai xác thịt của tôi nghe nhạc. Tôi sẽ sai khi tôi nghe nhạc rồi say mê và thần tượng hóa người nhạc sĩ, hay ca sĩ; nhưng tôi sẽ đúng khi tôi nghe nhạc mà ý thức được đó là ơn phước Thiên Chúa ban cho loài người và lòng tôi tràn ngập sự cảm kích Ngài. Nghe một bản nhạc hay với lòng biết ơn Chúa khiến cho tôi vui thỏa từ thể xác đến tâm thần, tức là sự vui thỏa trọn vẹn của linh hồn.


Rô-ma 8:9 “Về phần anh em, nếu thật quả Thánh Linh Đức Chúa Trời ở trong mình, thì không sống theo xác thịt đâu, nhưng theo Thánh Linh; song nếu ai không có Thánh Linh của Đấng Christ, thì người ấy chẳng thuộc về Ngài.” (Bản Dịch Truyền Thống)

Rô-ma 8:9 “Nhưng anh em không bởi xác thịt mà bởi tâm thần. Nếu vậy thì thần trí của Thiên Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có thần trí của Đấng Christ, thì người ấy chẳng thuộc về Ngài.”

Các chữ được dịch là “tâm thần” và “thần trí” trong câu này, đều cùng là một chữ “πνεῦμα,” G4151, /pneuma/ trong tiếng Hy-lạp, không có mạo từ đi trước và cũng không có tính từ “thánh” đi chung. Bản Dịch Truyền Thống thì dịch tất cả các chữ này thành “Thánh Linh” khiến cho ý nghĩa của câu văn không được rõ ràng.

Những linh hồn ở trong Chúa không sống theo sự nhận thức và ham muốn từ thân thể xác thịt nhưng sống theo sự nhận thức và ham muốn từ thân thể thiêng liêng. Sống như thế thì khuynh hướng hay tinh thần thuộc về Thiên Chúa sẽ ở trong chúng ta, là khuynh hướng hay tinh thần giống như của Đấng Christ. Ngược lại, ai không có khuynh hướng hay tinh thần ấy thì không phải là người thuộc về Đấng Christ.


Rô-ma 8:10 “Vậy nếu Đấng Christ ở trong anh em, thì thân thể chết nhơn cớ tội lỗi, mà tâm thần thì sống nhơn cớ sự công bình.”

Người thuộc về Đấng Christ thì sẽ giống như Đấng Christ, đó là thân thể chết vì tội lỗi nhưng tâm thần thì sống, tức là được tương giao với Thiên Chúa và còn lại mãi mãi. Lý do tâm thần sống là vì linh hồn được Đức Chúa Trời xưng là công bình khi linh hồn ăn năn tội và tin vào sự cứu chuộc của Đức Chúa Jesus Christ.

Hiện nay, thân thể của mỗi chúng ta đang chết vì hậu quả của tội lỗi, sẽ đến một lúc nó sẽ trở về cùng bụi đất. Tuy nhiên, trong một ý nghĩa rộng, thân thể chết vì tội lỗi là thân thể không còn làm ra tội: “Vì ai đã chết thì được thoát khỏi tội lỗi… Vậy, chớ để tội lỗi cai trị trong xác hay chết của anh em, và chớ chiều theo tư dục nó. Chớ nộp chi thể mình cho tội lỗi, như là đồ dùng gian ác, nhưng hãy phó chính mình anh em cho Đức Chúa Trời, dường như đã chết mà nay trở nên sống, và dâng chi thể mình cho Đức Chúa Trời như là đồ dùng về sự công bình.” (Rô-ma 6:7, 12-13).


Rô-ma 8:13 “Thật thế, nếu anh em sống theo xác thịt thì phải chết; song nếu bởi tâm thần, làm cho chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống.”

Chúng ta nên nhớ là thư Rô-ma được Phao-lô viết cho những người đã tin Chúa, đã được tái sinh, mà ông gọi là anh em. Câu này có thể diễn ý như sau: “Điều này là lẽ thật: nếu người đã được tái sinh mà sống theo xác thịt thì sẽ chết đời đời; nhưng nếu bởi sự nhận thức và ý chí từ tâm thần mà giết chết các việc làm của thân thể, tức là không để cho thân thể phạm tội nữa, thì người ấy sẽ sống đời đời.”


Rô-ma 8:16 “Chính Đấng Thần Linh cùng với tâm thần chúng ta làm chứng rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa.”

Thánh Linh của Đức Chúa Trời ở trong chúng ta khiến chúng ta mở miệng gọi Đức Chúa Trời là “Cha,” (Ga-la-ti 4:6) làm ấn chứng cho sự chúng ta là con dân Thiên Chúa (Ê-phê-sô 1:13). Nhưng chính trong Đấng Thần Linh, là Thiên Chúa Ngôi Ba cũng có chứng cớ chúng ta là con dân của Thiên Chúa. Ấn chứng đó thể hiện qua lời của Ngài được ghi chép trong Thánh Kinh (Giăng 1:12; II Cô-rinh-tô 6:18). Chứng cớ trong chúng ta và chứng cớ trong Đức Thánh Linh chứng minh rằng, chúng ta thật là con cái của Đức Chúa Trời.


Rô-ma 12:2 “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.” (Bản Dịch Truyền Thống)

Rô-ma 12:2 “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm trí mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.”

Chữ “được dịch là “tâm thần” trong Bản Dịch Truyền Thống, thật ra là chữ “trí” trong nguyên ngữ của Thánh Kinh. Như chúng ta đã học qua bài 2, nói về linh hồn [1]: chữ trí được dùng để nói đến chức năng nhận thức, phân tích, suy luận và đánh giá mọi sự của linh hồn. Một tâm trí được đổi mới là một tâm trí nhờ sự tái sinh của tâm thần mà phục hồi mối tương giao với Thiên Chúa, nhận thức điều răn và luật pháp của Thiên Chúa được chép lại trong lương tâm. Từ đó, mọi chức năng của tâm trí đều dựa vào lương tâm đã được đổi mới. Phao-lô khuyên con dân Chúa hãy sống theo sự đổi mới trong tâm trí thay vì sống theo sự ưa thích cũ của xác thịt. Sự tái sinh, sự đổi mới do chính Đức Thánh Linh làm ra và Ngài cũng ban năng lực cho chúng ta để chúng ta có thể sống theo Lời Chúa, nhưng sự lựa chọn và hành động thuộc về chúng ta. Chính vì sự lựa chọn thuộc về chúng ta mà trong Rô-ma 12:1 Phao-lô đã nói là, ông khuyên con dân Chúa dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh lên Đức Chúa Trời.

Nói cách khác, sau khi chúng ta thật lòng ăn năn tội, tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ thì chúng ta được tái sinh, được dựng nên mới, được Đức Thánh Linh ngự trong chúng ta và ban cho chúng ta Thánh Linh để chúng ta sống một đời sống mới trong địa vị làm con của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, nếu chúng ta chọn quay về sống trong tội thì chúng ta sẽ bị hư mất đời đời, không còn có tế lễ chuộc tội nữa:

Vì chưng những kẻ đã được soi sáng một lần, đã nếm sự ban cho từ trên trời, dự phần về Thánh Linh, Lời lành của Thiên Chúa, và năng lực của đời sau, nếu lại vấp ngã, thì không thể khiến họ lại ăn năn nữa, vì họ đóng đinh Con Đức Chúa Trời trên thập tự giá cho mình một lần nữa, làm cho Ngài sỉ nhục tỏ tường” (Hê-bơ-rơ 6:4-6).

Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi. Ai đã phạm luật pháp Môi-se, nếu có hai ba người làm chứng, thì chết đi không thương xót, huống chi kẻ giày đạp Con Đức Chúa Trời, coi máu của giao ước, tức là máu mà mình nhờ nên thánh, là ô uế, lại khinh lờn Đấng Thần Linh của ân điển, thì anh em há chẳng tưởng rằng người ấy đáng bị hình rất nghiêm đoán phạt hay sao?” (Hê-bơ-rơ 10:26-29)

Người công bình của Ta sẽ cậy đức tin mà sống, Nhưng nếu lui đi thì linh hồn Ta chẳng lấy làm đẹp chút nào. Về phần chúng ta, nào phải là kẻ lui đi cho hư mất đâu, bèn là kẻ giữ đức tin cho linh hồn được cứu rỗi.” (Hê-bơ-rơ 10:38-39)


I Cô-rinh-tô 2:11 “Vả, nếu không phải bởi tâm thần bên trong người, thì ai biết sự trong lòng người? Cũng một lẽ ấy, ngoại trừ Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời, thì chẳng ai biết những sự trong Đức Chúa Trời.”

Thân thể xác thịt chắc chắn là không nhận biết những tư tưởng của linh hồn nhưng tâm thần thì nhận biết được. Vì thế, mỗi khi linh hồn muốn chiều theo sự ưa muốn sai trái của xác thịt, phát sinh ra những ý nghĩ hoặc tình cảm hoặc ý định tội lỗi thì tâm thần lập tức lên án. Tương tự như vậy Đấng Thần Linh của Đức Chúa Trời biết hết mọi sự kín nhiệm của Đức Chúa Trời, vì thế Đấng Thần Linh cũng chính là Thiên Chúa, vì chỉ có Thiên Chúa mới biết hết mọi sự.


I Cô-rinh-tô 5:3-5 “Về phần tôi, thân dầu xa cách mà tâm thần ở tại đó, đã phán xét kẻ làm ra việc đó như là tôi đã có mặt. Trong danh của Đức Chúa Jesus Christ là Chúa chúng ta, các anh em nhóm họp cùng tâm thần tôi, với năng lực của Đức Chúa Jesus Christ phó người như thế cho Sa tan, để phần xác thịt bị hủy hoại, mà tâm thần có thể được cứu trong ngày Đức Chúa Jesus.”

Tâm thần sống hay tâm thần được cứu là tâm thần được kết hợp với linh hồn. Chúng ta đã biết, Đức Chúa Trời là Đấng ban tâm thần cho loài người và khi thể xác chết đi thì tâm thần về lại cùng Đức Chúa Trời. Đối với những người không có sự cứu rỗi thì sau khi thân thể xác thịt chết, họ vĩnh viễn mất phần tâm thần, vì thế, họ sẽ không còn cơ hội và phương tiện tương giao với Thiên Chúa. Đối với những người có sự cứu rỗi thì Đức Chúa Trời sẽ tái sinh tâm thần của họ ngay từ khi tâm thần còn ở trong xác thịt, và nếu họ trung tín sống theo Lời Chúa cho đến khi thân thể xác thịt chết, thì linh hồn vẫn được ở trong tâm thần, về cùng Đức Chúa Jesus Christ.

I Cô-rinh-tô 5:3-5 nói đến sự kiện trong Hội Thánh Cô-rinh-tô có người vui thú sống trong tội nên Phao-lô, dù không có mặt tại Hội Thánh trong thân thể xác thịt, nhưng tâm thần ông có mặt tại đó khi ông nhân danh Đức Chúa Jesus Christ để tuyên án người ấy. Lời tuyên án đó được công bố trong sự nhóm họp của Hội Thánh và có hiệu lực như là lời của Đức Chúa Jesus Christ.

Có một điểm quan trọng mà chúng ta cần lưu ý, Hội Thánh của Chúa là một trong Đức Chúa Jesus Christ, vì thế, dù thân thể vật chất của chúng ta xa cách nhau trong không gian nhưng tâm thần của chúng ta vẫn hiệp một trong sự nhóm họp trong danh Chúa ở bất cứ nơi nào. Chúng ta có thể hiện diện bên nhau trong tâm thần. Các anh chị em có thể nhận thức được điều này trong các buổi nhóm trên mạng của chúng ta hay khi chúng ta cùng cầu nguyện với nhau và cho nhau qua điện thoại. Hoặc khi chúng ta cùng hẹn nhau cầu nguyện chung vào một giờ nhất định nào đó.

Cô-lô-se 2:1-5 ghi lại lời tâm sự của Phao-lô về việc ông đã chiến đấu cho những tín đồ không thấy mặt ông về phần xác như thế nào, và ông kết luận:

Cô-lô-se 2:5 “Vì dẫu thân tôi xa cách, nhưng tâm thần tôi vẫn ở cùng anh em, thấy trong anh em có thứ tự hẳn hoi và đức tin vững vàng đến Đấng Christ, thì tôi mừng rỡ lắm.”

Phó người có tội cho Sa-tan có nghĩa là người ấy bị cắt ra khỏi sự thông công với Hội Thánh, khiến Sa-tan có quyền hành hại thân thể xác thịt của người ấy. Nguyên cớ của sự cắt đi mối thông công và phó người ấy cho Sa-tan không phải là vì ghét bỏ mà là một hình thức kỷ luật để giúp người ấy qua sự đau đớn của xác thịt, nhận ra sự nghiêm trọng của tội lỗi mình mà ăn năn, hầu cho tâm thần được cứu khỏi sự bị phân rẽ với linh hồn sau khi chết. II Cô-rinh-tô 7:10 chép: “Vì sự buồn rầu theo ý Thiên Chúa sanh ra sự hối cải, và sự hối cải dẫn đến sự cứu rỗi; về sự đó người ta chẳng hề hối tiếc, còn sự buồn rầu theo thế gian sanh ra sự chết.”

Dựa vào câu 5 chúng ta có thể hiểu rằng: nếu người ấy không ăn năn thì sẽ bị hư mất đời đời. Nếu người ấy ăn năn thì vẫn được sự cứu rỗi trong ngày Đức Chúa Jesus Christ đến, nhưng trong suốt phần đời còn lại, thân thể xác thịt vẫn phải chịu sự hủy phá đến từ Sa-tan, có thể là những tật bệnh nặng nề đem lại sự khốn khổ vô cùng trên thể xác.

Trong II Cô-rinh-tô 2:5-11 dường như cho thấy người bị Phao-lô tuyên án đã ăn năn và Phao-lô kêu gọi Hội Thánh tha thứ và tiếp nhận người ấy trở lại.

Chúng ta cần chú ý đến điều này: hoạn nạn, nghèo khó, đau ốm, tật bệnh, và ngay cả sự chết có thể đến với con dân Chúa vì cớ con dân Chúa phạm tội, bị Chúa sửa phạt như I Cô-rinh-tô 11:30 đã khẳng định. Tuy nhiên, cũng có thể là sự thử thách Chúa cho phép xảy đến như trong trường hợp của ông Gióp. Trong mọi sự, chúng ta cần dâng lời cảm tạ Chúa với lòng tin vững chắc rằng, “mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời” (Rô-ma 8:28). Mỗi ngày, chúng ta luôn xin Chúa giúp chúng ta xét mình xem mình có điều gì không đẹp ý Chúa thì lập tức ăn năn và xưng tội, để được Chúa tha thứ và làm cho chúng ta sạch tội.


I Cô-rinh-tô 6:20 “Vì chưng anh em đã được chuộc bằng giá cao rồi. Vậy, hãy lấy thân thể và tâm thần mình đã thuộc về Đức Chúa Trời mà làm vinh hiển Đức Chúa Trời.”

Một người thuộc về Đức Chúa Trời khi người ấy thật lòng ăn năn tội và tin nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Jesus Christ. Tuy nhiên, sống theo Lời Chúa bằng năng lực Chúa ban hay vẫn sống theo sức riêng và sống theo những ưa muốn của xác thịt là chọn lựa của người đã được cứu.

Chúng ta đã được Đức Chúa Trời cứu chuộc ra khỏi tội lỗi và sự chết bằng một giá cao, bằng chính sự vinh quang và mạng sống của Con Một Ngài. Ngài cứu chuộc toàn vẹn con người của chúng ta từ tâm thần, linh hồn, cho đến thể xác. Vì thế, bổn phận của chúng ta là: “lấy thân thể và tâm thần mình đã thuộc về Đức Chúa Trời mà làm vinh hiển Đức Chúa Trời.” I Cô-rinh-tô 10:31 chép: “Vậy, anh em hoặc ăn, hoặc uống, hay là làm sự chi khác, hãy vì sự vinh quang của Thiên Chúa mà làm.”

Huỳnh Christian Timothy
10.11.2012

 

Ghi Chú

[A] Tất cả những câu Thánh Kinh được trích dẫn trong bài này là từ Thánh Kinh Việt Ngữ Bản Dịch Ngôi Lời và Thánh Kinh Việt Ngữ Bản Dịch Truyền Thống Hiệu Đính 2012. Quý bạn có thể đọc trên mạng: www.ngoiloi.thanhkinhvietngu.netwww.tt2012.thanhkinhvietngu.net.

[B] Dùng các nối mạng dưới đây để tra xem ý nghĩa trong Anh ngữ và nghe cách phát âm của một từ ngữ Hê-bơ-rơ trên Internet:

[C] Dùng các nối mạng dưới đây để tra xem ý nghĩa trong Anh ngữ và nghe cách phát âm của một từ ngữ Hy-lạp trên Internet:


Copyright Notice: All Rights Reserved © 2012 Vietnamese Christian Mission Ministry.
Thông Báo Tác Quyền: Mọi tác quyền thuộc về Vietnamese Christian Mission Ministry. Mọi người có thể sao chép, phổ biến dưới mọi hình thức nhưng xin giữ đúng nguyên văn, kể cả thông báo về tác quyền này.

 

Share This:

Comments are closed.

3,224 views